Truyện Sex Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 10
Sáng sớm ngày hôm sau, John đã từ biệt Braum để lên đường đến cung điện của Băng Hậu Mamura, mặc dù Braum liên tục ngỏ ý muốn được giúp đỡ nhưng John lại từ chối, hắn bảo rằng việc này vô cùng nguy hiểm, sức mạnh của Băng Hậu lúc này là một ẩn số, lỡ như chẳng may Braum bị làm sao thì John sẽ cảm thấy vô cùng áy náy. Tuy nhiên hắn cũng không để cho ông không làm việc gì, John đưa cho Braum một tờ giấy, trên đó có ghi kha khá các loại vật liệu có trên vùng đất Freljord này, bảo ông cùng với Razer chuẩn bị đầy đủ những thứ ấy và làm theo hướng dẫn của hắn, vì vậy lần này đến cung điện Băng Hậu, Razer không thể đi cùng.
John liên tục dịch chuyển tức thời thu hẹp khoảng cách đến tòa thành của tộc Băng Vệ, phóng năng lượng dò xét bên trong biết được Băng Hậu lúc này đang ở dưới căn hầm bí mật của mình, có lẽ bà ta đang chuẩn bị cho kế hoạch của mình.
John không chút chậm trễ, dịch chuyển xuyên không gian trực tiếp xuất hiện ngay bên trong căn hầm bí mật.
Một tên thủ hạ trung thành của Băng Hậu đang nghe bà ta truyền lại các thức sử dụng cũng như những yêu cầu thực hiện nhiệm vụ thì kinh hãi phát hiện không biết từ lúc nào trong căn hầm bí mật này xuất hiện một người thứ ba. Kẻ này nở nụ cười lạnh lẽo, kiếm trên tay hắn quét ngang, kiếm khí mạnh mẽ đáng sợ trực tiếp giết chết gã đó, Băng Hậu bên cạnh tuy cũng kinh ngạc với sự xuất hiện của John nhưng tuyệt đối không dễ gì để bị thương như tên thuộc hạ của mình. Bà ta vung tay một khối băng ngưng động giữa không khí chặn lại một đòn kiếm khí. Bước chân nhanh chóng lùi lại sắc mặt lạnh như băng tức giận nhìn John mà nói:
– Ngươi là ai? Tại sao to gan dám đột nhập vào đây?
John nhếch môi nói:
– Ta là ai không quan trọng! Quan trọng hơn ta muốn thứ bà đang cầm trong tay.
Băng Hậu nhìn vào con dao phù phép trên tay tỏ ra kinh ngạc, kế hoạch này mình mới chỉ nói cho kẻ tâm phúc vừa bị giết chết này mà thôi chứ có nói với ai đâu, vậy mà tên này lại biết? Không lẽ hắn theo dõi nhất cử nhất động của mình mà mình lại không hề hay biết?
Băng Hậu tỏ ra rất lo lắng nhưng vẫn giữ được bình tĩnh mỉm cười lạnh lẽo hỏi:
– Có thể cho ta biết, ngươi muốn thứ này làm gì được không? Đây chỉ là một con dao bình thường mà thôi, nếu ngươi cần những thứ giá trị ta có thể cho ngươi.
John lắc đầu dứt khoát nói:
– Ta chỉ cần thứ đó mà thôi, bà đừng dài dòng lôi thôi. Đưa cho ta thì sống, không đưa thì chết.
Đối với mụ Băng Hậu này John cũng chả có chút cảm tình gì, bà ta từ ngày lên nắm giữ chức vị Băng Hậu của tộc Băng Vệ làm không biết bao nhiêu chuyện xấu, ức hiếp những bộ tộc nhỏ khác, không ít người hận bà ta thấu tận xương tủy nhưng không thể làm gì.
Băng Hậu đây là lần đầu tiên cảm thấy sự nhục nhã thế này, một kẻ thanh niên gương mặt ngây thơ lại xem bà ta không bằng nửa con mắt, liên tục khinh thường. Băng Hậu quyết không nhịn nữa, cánh tay mảnh khảnh vung lên, hơn chục khối băng nhọn hoắc ngưng tụ giữa không trung rồi bắn về phía John.
“Muốn động thủ thì ta đây cũng sẵn lòng” – John thở dài một hơi, tam hợp kiếm giờ vung lên, phong tuyệt kĩ xuất ra kiếm khí hóa thành vô số tàn ảnh lao đến trực tiếp chấn nát toàn bộ khối băng do Băng Hậu tạo ra.
“Phong tuyệt kĩ? Ngươi là người của Ionia?” – Băng Hậu tỏ ra kinh ngạc, không ngờ người thanh niên trước mặt lại biết đến phong tuyệt kĩ nổi danh ở Ionia
John còn kinh ngạc hơn gấp bội so với Băng Hậu, hắn học lén vài chiêu của Yasuo chứ cũng không thực sự biết đến nguồn gốc của nó, cứ nghĩ thời điểm này phong tuyệt kĩ chưa được khai sinh nhưng nào ngờ lại…
Băng Hậu vung tay quát lớn:
– Nói mau! Ngươi là gì của gã đó?
“Gã đó? Không lẽ bà ta ám chỉ đến người sáng tạo ra bộ kiếm này hay là người nổi danh với bộ kiếm này trong thời điểm hiện tại?” – Nói chung là John chưa chắc chắn điều gì cả, hắn là không rõ thời điểm bộ kiếm pháp này xuất hiện nên cũng không nói bừa, chỉ đáp qua loa rằng:
– Chả quan hệ gì cả.
“Vô lý! Nếu ngươi không có quan hệ hà tất gì ngươi lại học được Bộ phong kiếm tuyệt kĩ của hắn?” – Băng Hậu quyết tâm dò hỏi cho bằng được.
John thở dài lắc đầu đáp:
– Ta thực sự không biết bà đang nói đến ai, mà sao bà có vẻ quan tâm đến người đó vậy?
“Đương nhiên là ta phải quan tâm rồi, vì ta với hắn có hẹn ước sẽ giao chiến, chỉ là chưa đến ngày hẹn mà hắn đã phái truyền nhân của mình đến đây giao chiến trước. Thực sự là khiến ta trở tay không kịp mà.” – Băng Hậu tỏ ra bực tức quát.
John gãi đầu, mấy chuyện này sao mà hắn biết được chứ, đành lái sang chuyện khác nói:
– Được rồi! Không nói chuyện này nữa, bây giờ bà mau đưa ta con dao ấy, ta sẽ rời đi ngay lập tức.
Băng Hậu tỏ ra khó chịu nói cất con dao vào người nhếch môi nói:
– Trừ khi ngươi nói rõ muốn sử dụng con dao này vào mục đích gì thì ta sẽ suy nghĩ lại. Lỡ đâu ngươi lại là người của hai bộ tộc còn lại thì không phải bộ tộc của ta gặp họa rồi sao?
John đáp lại:
– Ta thề với trời, tuyệt đối không dùng con dao ấy vào cuộc chiến của các bộ tộc các ngươi. Bây giờ thì có thể đưa nó cho ta được không?
Băng Hậu cúi đầu, một nụ cười độc ác hiện lên, bà ta đột nhiên cười lớn, ánh mắt trở nên độc ác nhìn John và nói:
– Được được! Ta sẽ cho ngươi nhưng tiếc rằng cho một cái xác chết thì đâu có ý nghĩa gì.
Vừa nói xong thì bà ta liền vung tay, mặt đất dưới chân của John bất ngờ đóng băng, tốc độ đóng băng tiếp tục lan rộng cuối cùng đóng băng luôn đôi chân của hắn.
– Hóa ra nãy giờ bà nói này nói nọ là câu giờ cho thứ này lan rộng đến đây?
John bình thản nhìn Băng Hậu mà nói.
“Hầm ngục hàn băng” – Băng Hậu hô lớn một tiếng, cả người John lập tức bị nhốt trong một khối băng to lớn dày cả mét.
“Ha… ha… ha…” – Băng Hậu cười như điên, cho đến giờ chưa một kẻ nào có đủ khả năng sống sót trong hầm ngục hàn băng của bà ta. Khi bị giam trong đó, sinh lực sẽ nhanh chóng bị hút cạn.
Rắc rắc rắc…
Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt khối băng và rồi ầm một tiếng, cả khối băng vỡ vụn, John bước ra khỏi những mảnh vỡ mỉm cười nói:
– Bà còn chiêu gì đáng sợ hơn nữa không?
“Ngươi!… Ngươi….” – Băng Hậu kinh hãi đến cả người run lên, nhìn John như nhìn một tên quái vật.
Băng Hậu đột nhiên hóa thành một hồi khí lạnh, hướng John bắn xuyên qua, như là một chùm tia sáng mạnh mẽ uy lực cực mạnh muốn đục trên cơ thể của hắn một cái lỗ thật to vậy.
“Ngươi cái này là muốn chết.” – John tất nhiên đâu dễ gì để Băng Hậu chiếm được lời thế, ngay khi khí lạnh vừa chạm vào người thì đã bị một tầng năng lượng đặc biệt đánh bật trở lại, cả người Băng Hậu rơi xuống chiếc ghế dài phía sau, miệng rỉ máu, ánh mắt sợ hãi.
Bà ta chỉ tay về phía John và nói:
– Ngươi không được lại đây! Nếu giết ta, ngươi sẽ chết không toàn thây, ta nói cho ngươi biết, ngươi không được tiến lại đây…
John chỉa thẳng mũi kiếm trước mặt Băng Hậu, uy lực của hắn lúc này phát ra đủ để chấp nhiếp tinh thần của Băng Hậu, sức mạnh của hắn và bà ta quá chênh lệch.
– Đưa ra đây, ta sẽ tha chết cho ngươi.
Băng Hậu bị sức mạnh của John uy hiếp gật đầu liên tục, đối với kẻ đứng trước mặt này có một nỗi sợ hãi không tên. Bà ta ngoan ngoãn móc từ trong người ra con dao găm phù phép nhưng con dao còn chưa kịp