Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Kiều

Phần 16

A Kiều tỉnh dậy lúc nửa đêm. Đôi mắt thiếu nữ nhấp nháy một màu xanh lè. Bên cạnh nàng, Miêu Lãm vẫn ngủ say. Lệ Kiều nằm một góc, ngủ rất ngon lành. A Kiều hít một hơi chân khí, rút truỷ thủ ở bao chân ra. Ánh lửa lấp loé trên ánh thép xanh bén ngọt. Miêu Lãm vẫn ngủ yên lành, hơi thở đều đặn. Nàng từ từ đưa dao kề vào cổ y…

Chợt y lên tiếng:

– A Kiều, ta rất thích món canh cá muội nấu.

Một mảng trắng hiện lên trước mắt A Kiều.

– Huynh còn làm gì mà chưa rửa tay? Cơm muội đã nấu xong rồi.

Miêu Lãm cười cười, đặt xâu cá chép lớn xuống bàn. A Kiều cười nói:

– Muội đã nấu một nồi canh cá lớn thế này cho con mèo lười huynh ăn, sao còn câu thêm nhiều cá như thế?

Miêu Lãm đáp lại:

– Ta là mèo, dĩ nhiên thích ăn cá. Cá do A Kiều làm lại càng thích ăn.

A Kiều cốc đầu y, nói:

– Huynh hoá ra không chỉ là con mèo lười mà còn là con mèo ham ăn nữa.”

A Kiều giật nảy mình, trở về thực tại. Nàng cuống quít giấu lưỡi dao đi. Nhưng Miêu Lãm chỉ nói mớ, lẩm nhẩm thêm vài câu nữa rồi xoay lưng sang bên ngủ tiếp. Hai tay run lên, mồ hôi toát ra đầy lưng. A Kiều ừ hữ một hai tiếng rồi cất truỷ thủ lại.

Đó là ngày thứ hai kể từ khi A Kiều trở về bên cạnh Miêu Lãm.

Một tiếng rít rất nhỏ. A Kiều mở mắt ra. Nàng khéo léo rời khỏi vòng tay Miêu Lãm. Y lại say ngủ. Đêm nào cũng vậy, đã sáu ngày kể từ ngày A Kiều gặp lại y, đêm nào y cũng ôm nàng say ngủ. Những lúc như vậy, trong lòng A Kiều có một cảm giác vô cùng ấm áp, vô cùng dễ chịu.

Sáu ngày qua đi cũng là sáu lần A Kiều toan tìm cách giết Miêu Lãm. Nhưng mỗi ngày qua đi, nàng lại càng không muốn ra tay. Giữ được thêm giây phút ấm áp nào cũng được…

Tiếng rít thứ hai buộc A Kiều phải rời chỗ. Nàng rón rén đứng dậy. Miêu Lãm và Lệ Kiều không hề hay biết. Vị tiểu cô nương Lệ Kiều vẫn đi cùng hai người bấy lâu. A Kiều không để ý đến cô ta, bởi lẽ nàng không cho rằng Lệ Kiều có thể cản đường mình. Nhưng vì lý do gì nàng không thể xuống tay với Miêu Lãm, chính A Kiều cũng chưa tìm ra câu trả lời.

A Kiều bước thật chậm. Xà nương tỏ vẻ sốt ruốt. Vừa thấy A Kiều, bà ta đã lập tức xuất thủ.

Móng ngón tay trỏ của Xà nương hốt dài ra, nhọn hoắt như một lưỡi kiếm. A Kiều nghiêng người tránh, vừa hay cùng lúc trảo của Xà nương vụt đến. Ánh mắt A Kiều lấp lánh xanh. Nàng lộn nhào về sau, đuôi như một ngọn trường tiên quất thẳng vào chân Xà nương. Xà nương phì một tiếng, nhảy lên tránh. Trảo của bà ta tựa như vuốt chim bổ quặp từ trên cao xuống. A Kiều rùn người xuống, chiếc lưỡi chẻ đôi quấn chặt lấy tay Xà nương. Xà nương mải dứt chiếc lưỡi, không để tâm đến đuôi của A Kiều.

“Phì”!

Đuôi của A Kiều cuốn chặt lấy chân của Xà nương. Chiếc lưỡi của nàng thả tay Xà nương ra. Rồi nàng thu lại đuôi, hiện lại hình người, chắp tay cúi xuống:

– Nghĩa mẫu tha tội.

Xà nương cười. Thực khó gọi đó là một nụ cười. Khoé môi bà ta kéo lên trên khuôn mặt tam giác. Bà ta nói:

– Võ công tiến bộ rất nhanh. A Kiều, không uổng công ta yêu thương con bấy lâu. Nhưng…

Ánh mắt Xà nương chợt trở nên sắc lẻm. Móng tay của bà ta như điện chớp dí vào cổ A Kiều. Nàng không tránh né, cúi mặt xuống. Xà nương rít lên:

– Tại sao đã sáu ngày rồi mà ngươi chưa giết được Miêu Lãm?

A Kiều đáp:

– Là lỗi của con, mong mẫu thân tha tội…

Xà nương thâu vuốt lại, lại gần A Kiều, vỗ nhẹ lên vai nàng:

– A Kiều ngoan, nói cho mẫu thân biết chẳng lẽ tên này khó giết vậy sao? Không phải hắn rất tin, rất yêu con sao?

A Kiều vẫn cúi gằm mặt, nói:

– Y… thực sự rất tin yêu con. Nhưng…

Nàng chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Xà nương:

– Nói cho con biết, có phải thực sự kiếp trước con chỉ lấy y để muốn giết y không? Gương mặt y rất hiền lành. Ánh mắt y rất trong sáng. Y thực sự là kẻ táng tận lương tâm sao?

Xà nương lập tức đáp:

– Phải.

Bà ta lấy từ trong người ra một tấm bài vị, đưa lại trước mặt A Kiều:

– Con nhìn đi! Đây là gì?

A Kiều nhận lấy tấm bài vị. Tấm bài vị ghi rõ: “Nghĩa phụ Lăng Ngạo chi vị. Nghĩa nữ Lăng Tiểu Kiều.”.

“Nghĩa phụ nàng run lẩy bẩy, quỳ xuống dưới đất. Nước tiểu chảy đảy ra quần. Ông cầu van y đừng ra tay. Nhưng y không đáp. Kiếm của y còn nhanh hơn thiểm điện. Mùi hương thoang thoảng trong không gian. Nghĩa phụ nàng còn chưa kịp định hình thì lưỡi kiếm đã cắt ngang yết hầu, bén ngọt như cắt một miếng đậu phụ. Nghĩa phụ ngã vật xuống đất, lộ ra y. Y xuất hiện từ bóng tối. Ánh mắt y sáng như sao, rất sắc, rất lạnh lùng. Lưỡi kiếm bạc thả lỏng bên người. Máu của nghĩa phụ nàng rơi từng giọt từng giọt xuống sàn. Nàng rúc sâu hơn, nhưng y đã nhìn thấy nàng…”

A Kiều rùng mình. Gương mặt nàng xanh nhợt. Nàng lẩm nhẩm:

– Là bài vị của nghĩa phụ.

Xà nương gật đầu:

– Đúng, là nghĩa phụ của con. Y đã giết nghĩa phụ kiếp trước của con, lại giết luôn Xà quân – tức nghĩa phụ kiếp này