Truyện Sex Khoảnh khắc
Năm đó, tôi cùng anh bạn trở lại vùng biển hoang vu thêm đôi lần nữa, vẫn là khách sạn quen quanh năm vắng người, những đêm chè chén hải sản trên biển. Cho đến khi hạnh phúc chớm nở của anh chàng bị chen ngang bởi một người thứ ba, và bàn tay quyền lực nghiệt ngã của dòng đời.
Năm đó, những điều không may liên tiếp xảy đến với nhà bạn tôi, đỉnh điểm là hai vụ tai nạn giao thông của ông cụ nhà và anh trai. Vỡ nợ, gia đình bạn tôi li tán, anh bạn tôi đã qua những ngày nhàn hạ khi xưa. Tất cả những gì còn lại là căn nhà nhỏ 2 tầng mà trước đây là một phần của quán nhậu còn sót lại cho anh chàng. Nó đã không bị phát mãi hay cầm cố bởi các chủ nợ chỉ vì giấy tờ đã thuộc về ngân hàng.
Tôi có lúc đã trải qua những ngày tháng lao đao bởi cơn thịnh suy, phần nào cũng đồng cảm với bạn. Song giờ đây, niềm tin, hi vọng và ngày mai của anh chàng đều hướng về cô bé, và cô ấy cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ bị cuốn trôi trong dòng đời suốt bao năm qua.
Nhưng ngày hạnh phúc sau cùng của bạn tôi bên người tình xinh đẹp cuối cùng cũng được một dấu chấm hết trong nước mắt… Cô bé mau chóng đi theo một người khác có điều kiện tốt hơn, tinh tế hơn. Cũng như bao kết thúc thường tình khác khi hết yêu… cô bé không quên dành đôi lời phũ phàng cay đắng cho bạn tôi. Tôi có gặp lại cô bé một thời gian sau đó, gọi tôi một tiếng anh, nụ cười có chút gượng gạo, dăm ba câu trò chuyện rồi em biến mất giữa dòng người ngược xuôi… Em gái nhỏ không biết giờ thế nào?
Sau này, chú tôi vẫn thường nhắn nhủ, tình yêu cũng cần có vật chất nuôi dưỡng. Đôi tay trắng đến với nhau thì cũng chỉ dăm bữa nữa tháng là tan đàn. Người có tuổi, đi qua con dốc đời người luôn nhìn thấy mọi thứ với bản chất vô cùng giản đơn.
Tôi xuôi ngược ngụp lặn một thời gian, mọi thứ cũng dần trở lại như trước. Cơn sóng đánh vào gia đình tôi, sau gần 2 năm cuối cùng cũng suy yếu trước sức chống đỡ kiên cường của những người đầu tàu. Tôi biết ơn ba mẹ đã vững tay chèo giữ chúng tôi ở lại bên nhau. Bây giờ nhìn lại, thời gian ấy đã rèn giũa tôi đi qua bao cay nghiệt cũng như thất vọng, nhưng cũng vì đó tôi trở nên can đảm, trầm lặng hơn, mà cũng bất cần đi đôi chút. Lúc ấy, tôi đã bước vào số tuổi 23.
Tôi mua được chiếc xe tay ga đầu tiên cho riêng mình bằng chính số tiền kiếm được, chiếc xe theo tôi khá nhiều năm sau này.
Một ngày đẹp trời tôi tìm xuống thăm em.
Vẫn con đường đó, tôi như bắt gặp lại hình ảnh năm nào của mình, trẻ trung và ngập tràn niềm vui đang hướng về phía em…
Tôi dừng lại nơi cánh cổng mướt màu hoa tím, nhìn sang bên cạnh, chợt thấy tôi năm nào đã đứng trước sắc màu này với bao luyến tiếc và day dứt… Tất cả như chợt ùa về trong phút chốc, đôi mắt em hoe đỏ, và nụ cười em rạng rỡ khi xưa đan xen… Tôi thoát khỏi dòng kí ức khi chị em cất tiếng.
– M không có nhà R ơi. Em vào nhà đợi không?
Nhà em có 5 chị em nữ. Người chị này tôi chỉ đôi lần gặp nhưng bao giờ cũng tươi cười với tôi. Tôi lúng túng nói đ&o