Truyện Sex Cô giáo Phương – Tác giả Traidamdulich
Vào trường dạy cũng hơn một năm, Phương ít giao tiếp nên cũng không hay đi ăn với đồng nghiệp kiểu như vầy, nhất là đồng nghiệp nam như thầy Bona, bữa nay cũng có thể coi như bữa đầu tiên. Cả hai đều biết nhau, nhưng ít tiếp xúc nên nhiều khi nói năng còn ngại ngùng. Để tiện xưng hô, Phương thấy mình cũng ít tuổi hơn Bona nên cả hai đồng ý gọi anh – em cho tiện, chứ không xưng hô thầy – cô với nhau nữa. Bona cảm mến Phương từ hôm cứu cô rồi, mấy bữa nay thầy không chỉ nhớ tới cô Thu như thường lệ, mà còn nghĩ đến cô Phương nữa. Mà tính ra, thầy nghĩ đến cô Phương có phần nhiều hơn, vì hổm thầy được sờ thử, được hun thử cô Phương, dù chỉ là vụng trộm thôi, nhưng cũng say đắm lắm. Lúc ngồi ăn chung, thầy kín đáo nhìn cái miệng của Phương mà nước miếng cứ nuốt ừng ực vì thèm.
Bona là người Khơ me, nhưng học hành rất giỏi, giờ ra làm thầy giáo luôn. Thầy nói chuyện điềm đạm, chững chạc, ít khi pha trò nhưng Phương cũng thấy rất gần gũi, không xa cách lắm. Biết thầy là người Miên, Phương cũng có chút ít cảm tình. Nói nào ngay thì ngày xưa, từng quan hệ với thằng Miên, người làm của Cường, nên Phương biết người Miên hiền… làm tình… rất… rất mạnh mẽ… Phương cũng thầm thích rồi nhưng nhiều khi không dám nói ra. Mấy bữa nay buồn tình về chuyện của Cường, Phương luôn ủ dột, giờ nói chuyện với thầy Bona một chút, Phương thấy tâm trạng cũng đỡ hơn. Cái hôm cô bị xỉu, lúc chiều cô Thu có qua. Phương nghe cô Thu tố cáo thầy Bona sàm sỡ mình. Phương cũng mài mại nhớ. Thiệt ra thì lúc cô hôn mê, cơ thể cũng có chút cảm giác như ai đó mò mẫm ngực mình, mà đó chỉ là cảm giác thôi vì cô hôn mê không biết gì cả. Khi nghe cô Thu nói vậy, Phương cũng nữa tin nữa ngờ. Cô Thu nói giống như thầy Bona là cái loại dê xồm gì kinh khủng lắm, nhưng Phương thấy cũng không phải, chắc là cô có thành kiến gì với thầy Bona đó thôi. Mà cô nghĩ, trong lúc hối hả lo cứu mình, thầy có vô tình đụng chạm tý, chắc cũng không cố ý gì.
Phương ăn cơm với thầy Bona xong thì ra quán café gần trường uống nước. Cả hai nói chuyện với nhau lâu hơn vì lúc sau Phương có hỏi về chuyện của thầy và cô Thu. Chuyện thầy Bona để ý cô Thu thì cả trường đều biết mà. Bona như mở tấm lòng, bộc bạch hết tâm trạng của mình cho Phương nghe. Cô nghe thầy kể hết thì nói:
– Em nghĩ chị Thu hiểu lầm anh ghê lắm. Hay là có dịp nào… để em nói chỉ dùm anh…
– Thôi không sao Phương à… Anh cũng hiểu Thu lắm. Anh đoán tại cổ thành kiến với anh thôi… anh bày tỏ tấm lòng hoài… cổ đâu có ngó tới…
– Không phải đâu anh… tại tính chị Thu vậy thôi hà…
– Anh quen Thu lâu hơn em mà… anh biết. Anh nói cái này… em đừng nói Thu nghe nghen… Anh nghĩ chắc tại cổ kỳ thị anh là người Miên… nên có thành kiến…
– Trời… làm gì có chuyện đó anh… anh đừng nghĩ vậy mà…
– Chuyện của em cũng là cái cớ thôi… cổ vin vào đó để từ chối anh thôi…
Bona nói xong mặt buồn bã, quay đi một góc. Phương cũng thở dài thường thượt. Hôm nay không chỉ thầy Bona, mà cô cũng có lắm chuyện buồn. Cô không dám kể chuyện của mình cho Bona nghe, chỉ nghe thầy tâm sự thôi. Cả hai nói với nhau đến khi tan trường, học sinh về hết thì Bona cáo bận, cả hai mới chia tay, ai đi đường đó.
Mấy ngày liên tiếp sau đối với Phương trải qua thật chậm chạp. Đối với Phương, Cường ban đầu là một cậu học trò, sau đó là một tên biến thái dám hãm hiếp cô giáo mình, rồi tiếp theo là một bạn tình kín đáo, rồi lại là người yêu bí mật. Từ lúc đến Miệt Thứ này, Cường choáng hết mọi vị trí của Phương, giờ hai đứa giận nhau, không nói chuyện với nhau nữa, làm Phương cũng thấy buồn buồn. Nếu so sánh thì nổi buồn này cũng không đến nỗi như cái hồi Phương mới lạ nước lạ cái đặt chân đến đây. Lúc đó bơ vơ chẳng có ai bên cạnh, chẳng quen ai nên buồn tủi lắm. Giờ không có Cường bên cạnh, dù hơi hụt hẫn nhưng cô vẫn còn công việc. Thi thoảng Phương vẫn đi ăn, đi chơi với một số cô giáo. Phương thân nhất là cô Thu, chị em hay đi lại, nói chuyện với nhau nhiều. Phương thấy chị Thu hơi khó tính với học trò, nhưng bù lại với bạn bè thì cởi mở, miễn là… đừng nhắc chuyện thầy Bona thôi. Ngặt một nỗi thật oái oăm là trong số các thầy trẻ trẻ trong trường thì dạo này Phương bắt đầu thân với thầy Bona nhiều. Rãnh cũng hay hẹn nhau đi café nói chuyện. Biết tính Thu, nên Phương cố khéo léo, không nhắc chuyện của người còn lại khi đi chơi với Thu hoặc thầy Bona.
…
Phương buồn thì thằng Cường cũng chẳng khá hơn. Sau mấy ngày gián đoạn thì lúc sau Cường cũng quan hệ lại với bé Huê như bình thường. Nhưng tình thực, Cường thấy riết rồi cậu ta không còn cảm giác hứng thú gì với cô bé nữa. Cường không thấy được sự khát khao, rồi cả hạnh phúc khi làm tình với bé Huê như những khi làm tình với Phương. Bé Huê cũng ngon lành, phục dịch cậu ta cũng tốt, nhưng chắc đơn giản đó chỉ là tình dục, không có chút tình cảm gì nên Cường không còn vui vẻ gì nữa.
Nhiều khi lâm trận, cậu ta nắc bé Huê rất mạnh, chỉ mong cho xuất tinh thiệt nhanh để lăn ra ngủ thôi. Nhưng trớ trêu là mỗi lúc như vậy thì cậu càng dai sức, làm nắc đến mệt luôn, đến khi cô bé vãi nước, xuất tinh hai ba lần mới xong, vậy nên cô bé càng lúc càng thích thú, chỉ có cậu ta là mệt chết mẹ. Cường cũng có tự ái của đứa con trai, nên thấy Phương giận vậy, cậu ta cũng bỏ lơi luôn. Nhiều lúc Cường cũng thấy lo lo cho cô Phương lắm, chả biết chuyện bệnh tình như thế nào rồi. Cường nhẩm tính thì lúc này cũng đã hơn một tháng như cái thời hạn bà bác sĩ nói, chắc là cô cũng bình phục rồi. Cường muốn chạy lại chỗ cô Phương lắm nhưng thấy tự ái quá, nên nhiều lúc cứ dùng dằng mãi.
Cường tính đúng thời điểm vì lúc này cơ thể cô Phư