Truyện Sex Cỏ dại ven đường – Tác giả 69deluxe
Một tuần sau, sáng thứ Bảy…
Minh Tùng nằm trên giường, hai tay chống cằm nhìn Thùy Trang ngồi bên bàn trang điểm. Sáng nàng dậy từ rất sớm, thoa kem khắp cơ thể, trang điểm, chải tóc… Trong mắt Minh Tùng, từng động tác nhỏ của Thùy Trang đều tràn ngập nữ tính làm anh mê mẩn.
Sau ngày trở về từ Boracay, Minh Tùng không hỏi nhưng Thùy Trang vẫn tự giác kể cho anh tất cả những chuyện xảy ra trong đêm hoang dại đó. Nghe câu chuyện của nàng mà lòng anh nhộn nhạo, trong xương như có kiến bò… Minh Tùng dù không muốn cũng phải thừa nhận mình đã ghen. Dù cơn ghen tuông của anh không bão nổi như người khác mà chỉ âm thầm lặng lẽ như dòi trong xương đục khoét gặm nhấm từng chút một. Sau ngày đó Minh Tùng không ngừng quan sát Thùy Trang… Anh càng cay đắng nhận ra nàng trong mắt anh càng ngày càng trở nên quyến rũ đến kỳ lạ. Ngoài nét đẹp của khuôn mặt và vóc dáng, đôi mắt sâu thẳm hút hồn của Thùy Trang như có thêm một ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt bất cứ người đàn ông nào. Và dĩ nhiên người bị ảnh hưởng trực tiếp nhất không ai khác chính là Minh Tùng. Anh như bị chính vợ của mình rút mất hồn phách, mê mẩn say đắm sắc đẹp của nàng.
Từ ngày Boracay trở về, đêm nào hai người cũng ân ái đến rã rời. Dù Thùy Trang vẫn như trước đây không đòi hỏi nhiều, chỉ có Minh Tùng chủ động mê luyến cơ thể nàng không muốn rời.
Lúc này, dù Thùy Trang ngồi bàn trang điểm không quay lại nhưng Minh Tùng vẫn thấy được hai vành tai nàng đỏ ửng căng thẳng. Hôm nay là ngày hẹn chụp hình buổi đầu tiên với Lân. Để cho nàng làm quen, hai bên thống nhất vài buổi đầu sẽ chụp đồ ngủ trước… Tuần qua từ lúc trở về từ Boracay, Minh Tùng và Thùy Trang đã làm rất nhiều chuyện. Từ xem xét sổ sách đánh giá tình hình kinh doanh của Soft & Gentle, đánh giá sản phẩm của đối thủ, sức mua của thị trường… Sau khi nhận thấy tình hình khả quan, hai người mới hoàn tất thủ tục ký kết hợp đồng, cũng như chuyển tiền góp vốn để hoành thành 2% cổ phần như giao ước với công ty Lân.
7h45 sáng, chiếc xe của Minh Tùng đã đỗ lại trước một Phòng Studio khá lớn ở Phú Nhuận. Thùy Trang kéo kín hai vạt áo khoác, líu ríu bước sau Minh Tùng. Nàng mặc một chiếc váy thun dài một mảnh rũ xuống gần mắt cá chân.
– Đừng anh… – Thùy Trang gắt khẽ kéo bàn tay hư hỏng Minh Tùng từ bờ mông tròn trịa lên eo.
– Ha ha… Anh phát hiện sờ em thế này rất thích tay nha…
Minh Tùng cười trêu nàng. Vì để tránh vết hằn trên da lúc chụp hình, bên trong chiếc váy Thùy Trang hoàn toàn không mặc nội y.
Hai người vừa đẩy cửa kính bước vào, Lân và Nhã Phương đã chờ sẵn bước ra nghênh đón. Từ bên trong còn một người đàn ông khác đi ra cùng. Ông ta chạc hơn 50 tuổi, đầu trọc bóng loáng kết hợp với một bộ râu quai nón rậm rịt, rất ư nghệ sĩ.
– Rất đúng giờ nha… – Lân quay sang người đàn ông giới thiệu. – Đây là nhiếp ảnh gia Đoàn Nghiệp… Chắc hai người đã nghe qua chứ…
– Vâng. Chào anh… Tôi là Minh Tùng.
Minh Tùng bắt tay với ông ta, ánh mắt làm ra vẻ ngạc nhiên. Thật ra anh không quan tâm lắm đến nghệ thuật nói chung, càng không thể biết tên một tay nhiếp ảnh gia nào.
– Xin chào, gọi tôi là anh Đoàn là được… Đây có lẽ là người mẫu tôi chụp hôm nay rồi… – Ông ta nhìn Thùy Trang từ trên xuống, ánh mắt không che giấu vẻ tán thưởng.
– Dạ, không dám. – Thùy Trang thoáng ngượng ngùng trả lời.
– Vậy để Nhã Phương giúp Thùy Trang thay đồ… – Lân nói, quay sang Nhã Phương căn dặn. – Chúng ta bắt đầu từ Bộ sưu tập áo ngủ Autumn Breezes.
– Vâng, em biết rồi. – Nhã Phương nắm tay Thùy Trang, nói. – Trang đi với mình nha…
Cửa phòng thay đồ đóng lại, ba người đàn ông đi vào trong phòng chụp hình. Bên trong phòng chụp hình đã có sẵn ba người, hai nam một nữ, đang bận rộn qua lại set up. Minh Tùng không ngừng quan sát xung quanh. Đây là lần đầu tiên anh đặt chân vào một studio chuyên nghiệp. Có lẽ thấy ánh mắt tò mò của Minh Tùng, anh Đoàn giải thích:
– Hai cậu kia là trợ lý của tôi. Một người lo ánh sáng, một người lo phông màn. Còn bạn nữ kia là nhân viên trang điểm…
Minh Tùng gật đầu đã hiểu. Ánh mắt anh đảo qua cái giường ngủ khung gỗ khá đẹp đặt phía trước tấm phông màn đen treo từ trên trần xuống… Hai bên là bốn trụ đèn hội tụ vào tỏa nhiệt khá nóng, dù căn phòng được lắp máy điều hòa cũng làm Minh Tùng hơi rịn ướt mồ hôi.
– Ha ha… chưa bắt đầu à…
Chợt có giọng nói oang oang vui vẻ vang lên. Minh Tùng quay lại thấy Bình và Khánh vừa bước vào, hai mắt còn đảo quanh nhìn. Lân lắc đầu, mỉm cười hỏi:
– Chưa bắt đầu. Nhưng hai thằng mày đến đây làm gì? Không phải để nhìn Thùy Trang chụp mẫu chứ?
– Bậy bạ… Tao… quan tâm việc công ty thôi… Ha ha… – Bình gãi đầu cười cười.
– Tao không giả dối như nó… – Khánh cười toe toét nói. – Tao thừa nhận tao muốn đến xem Thùy Trang chụp hình. Mày không có ý kiến gì chứ Minh Tùng?
– Ha ha… Không. Ba cái chuyện vặt vãnh này không cần tính làm gì. – Minh Tùng cười lớn.
Thời gian khá nhanh, chỉ ba phút Thùy Trang cùng Nhã Phương đã bước ra. Nàng khoác một chiếc áo choàng che phủ cơ thể. Thùy Trang được cô gái phụ trách trang điểm đưa đến bàn bắt đầu sửa soạn lại mái tóc. Gương mặt nàng ửng hồng nhìn thấy ngoài Lân, còn có cả Bình và Khánh.
– Bắt đầu thôi…
Sau mười phút chuẩn bị Thùy Trang đã sẵn sàng. Nàng ngẩng đầu nhìn lên Minh Tùng làm tim anh cũng có chút loạn nhịp. Bình thường Thùy Trang chỉ trang điểm nhẹ nhàng, phần vì nàng không chuyên, cũng vì nàng làm việc môi trường giáo dục không phù hợp. Nhưng hôm nay, cô gái phụ trách trang điểm lại tô điểm vài nét nhấn đơn giản trên gương mặt đã làm đôi mắt Thùy Trang thêm một nét mị hoặc mê người.
“Không phải là dùng mặt nạ sao? Vậy trang điểm mặt làm gì?” Minh Tùng cũng thoáng ngạc nhiên nhưng không lên tiếng hỏi. Đến lúc cô gái kia đeo lên cho Thùy Trang một cái mặt nạ anh mới vỡ lẽ ra. Nó là một cái mặt nạ kim tuyến che nửa mặt cùng màu với chiếc váy ngủ nàng đang mặc. Đeo nó lên đôi môi đỏ mọng và cặp mặt mị hoặc thiêu đốt của Thùy Trang như phát huy đến cực điểm. Dù là Minh Tùng đứng trước nàng lúc này miệng cũng khô nóng mà khó nhận ra vẻ hiền dịu thường ngày quen thuộc của nàng.
– Có… có dễ nhận ra em không? – Thùy Trang lo lắng hỏi.
– Không… Dù là anh nhìn em lúc này cũng suýt không nhận ra em đấy… Ha ha… – Minh Tùng nói.
Thùy Trang vẫn không tin lo lắng nhìn chính mình trong gương thêm vài lần.
– Thoải mái thả lỏng một chút… Xem như không có ai ở đây hết…
Thùy Trang cắn môi nhìn Minh Tùng kéo chiếc khăn choàng ra khỏi người mình. Nàng không dám nhìn ánh mắt mọi người nhưng gương mặt đã đỏ ửng lên. Bên trong nàng mặc một chiếc áo ngủ ren mỏng, giữa vị trí ngực là một hình tam giác lớn kéo xuống đến eo bằng vải lưới rất mỏng. Thùy Trang mặt đỏ ửng ngượng ngùng nắm chặt tay Minh Tùng, không nói lời nào. Đây là lần đầu tiên nàng ăn mặc hở hang trước ánh mắt của nhiều người như vậy. Dưới những ánh mắt đàn ông xung quanh mình, cơ thể nàng không ngừng truyền đến cảm giác nhộn nhạo hồi hộp vừa có chút gì đó làm bên dưới ẩm ướt.
Thùy Trang bước đến trước giường, có chút lúng túng không biết nên làm gì. Cô gái phụ trách trang điểm lúc này kiêm cả vai trò stylist hướng dẫn nàng nằm xuống, tạo dáng. Thùy Trang líu ríu làm theo. Nàng nằm xuống giường, một chân để cao lên để mép áo ngủ rũ xuống hờ hững lộ một bên đùi trắng nõn thon dài ngút ngàn… Một tay nàng buông thõng, một tay gối cao qua đầu, ngực hơi ưỡn lên, hai mắt nhắm lại thiêm thiếp như ngủ.
Lúc này đứng sau dàn đèn vang lên tiếng hít hà khe khẽ… Ánh đèn bốn phía chiếu thẳng vào chiếc giường và thân hình tuyệt đẹp của Thùy Trang. Mảnh vải lưới tam giác trên ngực áo dưới ánh đèn như biến thành trong suốt. Hai bầu vú căng tròn của nàng bên trong lớp áo gần như phơi bày trước ánh mắt của tất cả mọi người. Nhìn hai đầu nhũ hoa đỏ hồng thấp thoáng bên dưới lớp vải, ngay cả Minh Tùng cũng miệng khô lưỡi nóng. Anh thấy Lân, Bình và Khánh đều thầm lặng nuốt nước miếng, ba cặp mắt nóng bỏng không rời khỏi hai đầu nhuỵ hoa xinh xắn đó…
– Tại sao không dán lại nhũ hoa? – Minh Tùng buột miệng quay sang hỏi Lân. – Trong catalogue người mẫu đều dán lại mà…
– À… Là thế này… Những hình ảnh mày xem trong catalogue công ty là đã qua xử lý… che lại vị trí mẫn cảm. – Lân ấp úng giải thích. – Vì nước mình có quy định hình ảnh quảng cáo đồ lót đồ ngủ phải che nhũ hoa, lông âm hộ cũng che đi… Nhưng đây là hình gửi thi khu vực Châu Á, một số nước khác họ không có hạn chế đó. Còn sau này những tấm hình để sử dụng trong nước buộc phải xử lý lại trước khi in catalogue hay đưa lên internet…
Minh Tùng gật gù cũng không có ý kiến gì nữa. Anh chú ý đến anh Đoàn. Anh ta di chuyển quanh chiếc giường ngắm nghía Thùy Trang khắp lượt như tìm kiếm vài góc chụp ưng ý, rồi bắt đầu bấm máy.
“Tít… tít… tít…”
– Đẹp lắm…
Thùy Trang liên tục đổi tư thế theo hướng dẫn. Anh Đoàn liên tục chụp vừa tấm tắc khen ngợi. Những chụp đèn flash lóa sáng liên tục… Minh Tùng khoanh tay đứng sau màn hình máy tính dõi theo từng tấm hình lung linh tuyệt đẹp của Thùy Trang hiện lên. Cơ thể nàng trong bộ áo ngủ mỏng manh hờ hững thật thu hút ánh mắt đàn ông khêu gợi không thể tả. Quả thật từ ngày chụp hình cưới đến nay Thùy Trang mới tạo dáng trước ống kính chuyên nghiệp. Minh Tùng có thể nhìn nhận nàng so với lúc trước khi kết hôn còn mặn mà quyến rũ hơn gấp trăm lần.
“Reng…” – Chợt điện thoại Minh Tùng reo vang.
– Xin lỗi… – Anh vội bấm tắt âm thanh, bước ra ngoài nghe máy.
Hai phút sau khi Minh Tùng vẻ mặt hơi khó xem trở lại thì Thùy Trang vừa chụp xong mẫu đầu tiên. Nàng đã khoác lại áo choàng cùng đứng với Lân Bình Khánh xem lại những shot hình trên màn hình máy tính.
– Cá nhân tôi hài lòng với ba tấm hình này… – Anh Đoàn nói. – Dáng người rất tự nhiên hấp dẫn, lại thấy rõ được các chi tiết trên sản phẩm.
– Sao em thấy tấm hình nào cũng hấp dẫn hết… Ha ha… – Lân bật cười.
– Phải phải… Để tụi này chọn là gom hết luôn. – Bình Khánh cũng phụ họa.
Thùy Trang nhìn lên ba người họ mặt thoáng ửng đỏ. Nàng quả thật rất hài lòng với những tấm hình này. Đây là lần đầu tiên Thùy Trang nhận ra cơ thể mình có thể khêu gợi đến thế nào qua một ống kính chuyên nghiệp. Bờ vai chợt truyền đến cảm giác ấm áp, Minh Tùng ghé sát vào tai nàng nói:
– Công ty có việc gấp cần anh xử lý… Em cứ ở đây chụp hình, trưa anh quay lại đón.
– Anh thật định bỏ em lại một mình sao? – Thùy Trang ngạc nhiên nhìn anh.
– Ừ. Ở đây em còn có ba anh và Nhã Phương mà…
Nhìn gương mặt áy náy khó xử của Minh Tùng, Thùy Trang chợt nhìn sang Lân mỉm cười tinh nghịch nói:
– Đúng rồi. Em mới biết thì ra… Anh Lân rất hào phóng với anh đó…
– Hào phóng chuyện gì? – Minh Tùng ngơ ngác hỏi.
– Sao em khen anh như vậy? – Lân cười toe toét vui vẻ hỏi lại.
– Còn không phải sao? Anh Lân nhận được một tấm hình của em, lại đền bù cho anh bằng… rất nhiều hình của người khác… – Thùy Trang cười tủm tỉm nhìn sang Minh Tùng.
Minh Tùng giật bắn nhìn qua Lân bắt gặp ánh mắt vô tội khổ sở của hắn nhìn mình. Lân lại nhìn sang Nhã Phương làm cô bối rối cúi đầu. Hai người chưa kịp lên tiếng thì Thùy Trang đã nói tiếp:
– Đừng trách Nhã Phương. Là em lúc thay đồ ép hỏi Phương thôi…
– Thật ra… là do anh chủ động gửi. – Lân nhìn sang Minh Tùng áy náy nói. – Tùng chỉ kêu anh xóa hình em đi… không yêu cầu gì cả…
– Em có trách anh đâu… – Thùy Trang cười mỉm lộ ra hàng răng trắng đều như ngọc. – Hôm nay hay là em tặng anh vài tấm hình khác không đeo mặt nạ… Xem như trả nợ lần thua cược trước nha.
– Ha ha. Vậy càng hay đó… – Lân vui vẻ gật đầu lia lịa.
– Này này… lần trước bọn anh cũng có phần đấy… – Bình Khánh bên cạnh cũng hớn hO