Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Cỏ dại ven đường – Tác giả 69deluxe

Phần 22: Sóng ngầm trường học (2)

Buổi tiệc Gala Dinner của Trường Hưng Đạo do resort tổ chức tại khu vườn trước bãi biển. Hai bên là hai dãy bàn bày biện thức ăn theo hình thức buffet, ở giữa là những chiếc bàn tròn ngồi. Phía trước là một sân khấu nhỏ với backdrop chào mừng khá bài bản.

Minh Tùng, Thùy Trang và Hạ Vi ngồi xuống một chiếc bàn cuối dãy, cách xa hai dàn loa đang phát nhạc ầm ĩ. Dường như cũng vì lý do đó, thầy Tín Hiệu trưởng và thầy Trung Hiệu phó cũng ngồi xuống bàn của ba người Minh Tùng. Thầy Tín dáng người cao ráo, ăn mặc chỉnh chu, ánh mắt sáng rõ hiền hòa so với thầy Trung bên cạnh khác biệt một trời một vực. Dù thầy Trung là cấp dưới nhưng dáng người lại già lão hơn, tóc hoa râm, lưng hơi còng, đặc biệt ánh mắt và nụ cười trên môi làm cho Minh Tùng cảm thấy như thuộc về hai người khác nhau. Miệng cười mà mắt không cười… Theo kinh nghiệm bao năm đi làm tiếp xúc nhiều dạng người của mình, Minh Tùng có thể nhận xét… Đây là một người nham hiểm.

“Xin chào Quý Thầy Cô và gia đình…”

Đúng sáu giờ ba mươi chương trình bắt đầu. Người dẫn chương trình làm Minh Tùng ngạc nhiên lại chính là tên Phát đáng ghét kia. Nhìn hắn dáng người dong dỏng cao, trong bộ vest đen thắt caravat màu xanh nhạt với gọng kính mạ vàng đạo mạo, Minh Tùng thấy cả người khó chịu. Anh chưa bao giờ ghét bỏ một người qua hình thức bên ngoài, nhưng tên đàn ông trước mặt này đã làm anh không nhịn được.

– Gì nữa đây? Còn ghen sao? – Thùy Trang níu tay Minh Tùng hỏi nhỏ vào tai anh.
– Hừ… Không có… – Minh Tùng quay đi hậm hực nói.

“Và sau đây tôi xin được hân hạnh mời thầy Trần Hữu Tín, Hiệu trưởng đáng mến của chúng ta có đôi lời chia sẻ… Xin mời ông…”

Khoảnh khắc Minh Tùng quay ngang qua vô tình nhìn lướt sang bên cạnh, anh thấy ánh mắt lạnh lẽo của thầy Trung đang nhìn dõi theo thầy Tín bước về phía sân khấu. Anh hơi nhíu mày tự suy ngẫm một mình.

Thầy Tín bước lên, chỉnh lại gọng kính mỉm cười với mọi người. Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, ông cầm một tờ giấy dầy đặc chữ đưa lên.

“Đây là bài phát biểu của tôi… Tôi nhờ cô Thùy Trang soạn… Cô ấy soạn rất tốt, đảm bảo tôi đọc xong sẽ có người ở đây muốn ký hợp đồng lao động mười năm với nhà trường…”

– Ồ… – Mọi người ồ lên nhìn sang làm Thùy Trang mặt đỏ ửng cúi gằm xuống.

Thầy Tín nhìn về phía Thùy Trang mỉm cười, rồi gấp tờ giấy lại bỏ vào túi áo. Ông rút microphone ra khỏi bục phát biểu, bước ra gần phía trước bắt đầu dõng dạc nói:

“Trường Hưng Đạo chúng ta hai năm liền đạt bình chọn đơn vị giáo dục xuất sắc… Phải, tôi cũng rất tự hào như quý vị. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh và nhắc nhở quý thầy cô rằng… Không phải vì chúng ta xuất sắc như thế nào, mà các trường tiểu học bạn trong thành phố chưa phát huy hết khả năng của họ mà thôi…”

Minh Tùng gật gù lắng nghe. Anh phải thừa nhận từ lời nói, tác phong đến giọng phát biểu và cả ánh mắt của thầy Tín vô cùng thu hút mình. Thật không hổ là Hiệu trưởng một trưởng điểm tại trung tâm Sài Gòn. Bao nhiêu năm đi làm doanh nghiệp nước ngoài Minh Tùng không ít lần trình bày trước cả Hội trường vài trăm người. Nhưng anh không có được chất giọng mạnh mẽ lôi cuốn lại xen lẫn hài hước như thầy Tín.

“Tôi không đọc hết bài phát biểu của cô Thùy Trang soạn cho tôi, mà chỉ xin phép cô ấy lấy vài ý ngắn gọn ra như vậy để mọi người còn được… ăn…” – Ông cười tủm tỉm chỉ tay qua đám con nít đang ngồi trong lòng ba mẹ. – “Tôi cũng từng là con nít… Tôi hiểu cảm giác ngồi nhìn những đĩa thức ăn mà phải chờ một ông già lải nhải cả buổi… khó chịu đến thế nào… Chúc mọi người có một đêm vui vẻ…”

– Ha ha… – Mọi người phá ra cười nghiêng ngả, tiếng vỗ tay vang vọng cả bầu trời đêm.

Minh Tùng, Thùy Trang và Hạ Vi cũng vỗ tay nhiệt tình. Nhưng khi Minh Tùng đảo mắt nhìn qua anh thấy được vẻ bất thường trên nét mặt của thầy Trung. Ông ta cũng vỗ tay như mọi người, nhưng ánh mắt cau có rất khó chịu.

Bữa tiệc bắt đầu. Dù mang hình thức buffet nhưng bàn của Minh Tùng, Thùy Trang và Hạ Vi là hai phụ nữ duy nhất được phân công đi lấy thức ăn mang về bàn. Hai người họ cũng rất vui vẻ không có ý kiến gì. Dù sao bàn họ ngồi đám đàn ông uống bia rượu là chính không ăn bao nhiêu. Mỗi người đi hai lượt đã đem về một bàn đầy các món phù hợp với một bữa nhậu.

Thế là một trận sát phạt lại bắt đầu… Lần này thầy Tuấn giám thị ngồi bàn khác nên Phát nắm chủ xị. Mỗi người một lon bia lên xuống đều, trên bàn còn hai ly rượu Macallan xoay chừng đuổi nhau sát đít. Dĩ nhiên lần này Minh Tùng kiên quyết không để Thùy Trang ngồi bên cạnh hắn. Ngay cả Hạ Vi cũng né tránh tên đàn ông âm thầm làm chuyện mờ ám như hắn. Như hiểu được sự dè chừng của Thùy Trang và Hạ Vi, Phát khó chịu ra mặt liên tục ép hai người uống.

– Phụ nữ sợ bia làm to bụng thì uống rượu nha… Nâng ly đi…

Thùy Trang và Hạ Vi không tiện từ chối, cũng nâng ly uống. Minh Tùng ngồi bên cạnh chỉ cười tủm tỉm không nói gì. Có anh ở đây Phát đừng mong có thể được lợi gì từ việc chuốc say hai người họ. Tối nay có mặt thầy Tín trong bàn, Phát không tiện ép Minh Tùng uống một cách thiếu công bằng như buổi trưa.

– Ăn cái này đi…

Minh Tùng lần lượt gắp cho Thùy Trang và Hạ Vi hai miếng bò cuộn phô mai nướng. Thấy hai người nhăn mặt, anh nói nhỏ vào tai Thùy Trang:

– Phô mai lót dạ dày đỡ say hơn…

Thùy Trang hai mắt sáng lên liền quay sang nói với Hạ Vi. Thế là đĩa bò nướng phô mai trên bàn quay qua quay lại đã hết nhẵn.

– Em mời Thầy uống một ly này nữa thôi…

Lúc này, Phát và thầy Trung đang nâng ly mời thầy Tín. Ông cũng tham gia nhưng qua ba vòng ông đã thấm mệt mặt đỏ ửng từ chối. Hai người cứ mãi nài ép ông đành mỉm cười nhận lấy ly rượu uống cạn. Minh Tùng thấy ông đặt ly rượu xuống, lại nhìn qua phía đối diện vẫn có hai ly rượu đầy ắp có chút suy ngẫm. Vừa rồi anh lo nói chuyện với Thùy Trang và Hạ Vi không chú ý… Không biết từ lúc nào trên bàn đã xuất hiện ly rượu thứ ba? Phát chồm qua bàn, cầm lấy ly rượu thu về cứ như sợ người khác sẽ uống nhầm nó vậy.

– Tôi thấy người hơi mệt… Chắc phải về nghỉ thôi…

Ba phút sau thầy Tín chợt lên tiếng làm mọi người ngạc nhiên. Gương mặt ông đỏ ửng bất thường trán lấm tấm mồ hôi, phải dùng khăn lau liên tục.

– Để em đưa thầy về…

Phát nhanh nhảu đứng lên, ông Tín muốn từ chối nhưng cả người vừa đứng lên hơi lảo đảo nên đành nắm tay hắn. Nhìn Phát ân cần đỡ thầy Tín đi, khi quay về bàn lại bắt gặp ánh mắt hả hê lạnh lẽo của thầy Trung, Minh Tùng thoáng nhíu mày suy nghĩ. Dù không có bất cứ cơ sở nào cho suy đoán của mình nhưng anh có linh cảm đêm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Khi mọi người vẫn tiếp tục uống thì năm phút sau Phát quay lại nét mặt hơi khó coi bước sang cạnh Hạ Vi nói nhỏ:

– Em có thể giúp thầy Tín một chút không?
– Có chuyện gì ạ? – Hạ Vi ngạc nhiên hỏi.
– Thầy… say nên nôn mửa trong phòng… – Phát đặt tay lên vai Hạ Vi nói giọng áy náy. – Chuyện này lẽ ra anh có thể nhờ phục vụ, nhưng quản lý chỗ này biết thầy Tín… Anh sợ ảnh hưởng uy tín của thầy…

Thùy Trang mặt tái nhợt rùng mình, gương mặt nhăn nhó khổ sở. Nàng ấp úng nói:

– Em… xin lỗi… em rất sợ nhìn người khác nôn mửa. Ở nhà… mẹ em bệnh nôn ra… em cũng không dọn nổi…
– Để mình đi cho… Chuyện này không có gì đâu… – Thùy Trang đứng lên nói.
– Ờ… vậy cũng được…

Phát thoáng ngạc nhiên rồi gật đầu mừng rỡ. Thùy Trang quay lại nhìn anh mỉm cười rồi rời khỏi bàn đi về phía phòng thầy Tín. Minh Tùng nhìn theo bóng lưng nàng, lại nhìn qua Phát, anh thoáng thấy ánh mắt hắn đảo qua phía mình mang chút gì đó hả hê kỳ lạ. Điều làm Minh Tùng càng khó hiểu khi thấy hắn an nhiên ngồi xuống bắt đầu uống rượu tiếp… Vậy thì ánh mắt hả hê đó của Phát có ý nghĩa gì?

– Uống đi… uống…

Bàn nhậu tiếp tục rầm rộ sôi động. Minh Tùng mãi suy nghĩ trầm tư, ai đưa đến cũng uống. Hạ Vi mấy lần phải khều khều nhắc nhở vì chính anh không nhận ra mình đang bị chèn ép. Anh uống hai vòng nữa rồi xin phép mọi người đứng lên, đi về phía toilet.

“Thầy Trung nhắn năm phút sau tập trung đến trước phòng 312…”

Khi Minh Tùng từ trong toilet bước ra anh vô tình nghe được âm thanh xì xầm bàn tán từ vách bên hông nhà vệ sinh. Anh thoáng nhíu mày suy nghĩ. “Phòng của anh và Thùy Trang là 311, vậy phòng 312 không phải là phòng thầy Tín sao?”

“Đó hình như là số phòng thầy Tín mà… Có chuyện gì? Cậu biết không?”

“Hình như vậy. Chắc chỉ là mấy trò đấu đá phe phái thôi. Thầy Trung đang vận động để nhiệm kỳ tới leo lên vị trí Hiệu trưởng mà…”

“Cậu có đi không?”

“Đi chứ? Không đi thì không yên với ông Trung đâu…”

Lúc này một âm mưu to lớn kéo đến che phủ trên đầu làm cơn men trong đầu Minh Tùng bay biến mất. Anh không còn bụng dạ nào nghe ngóng nửa. Anh gần như biết chuyện gì đang xảy ra. Minh Tùng lao nhanh ra khỏi nhà vệ sinh suýt đâm thẳng vào cô gái vừa đến. Hạ Vi sửng sốt nhìn anh, hỏi:

– Anh đi đâu vậy?
– Đi theo anh. Nhanh… – Minh Tùng không có thời gian giải thích, nắm tay Hạ Vi kéo nàng chạy nhanh về phòng.

Một phút sau hai người đến trước cửa phòng thầy Tín. Cửa phòng đóng chặt. Rèm cửa bên ngoài xô lệch một chút nhưng không thể nhìn thấy bên trong. Minh Tùng gõ cửa, gọi khẽ:

– Thầy Tín… Thùy Trang…
– Anh ơi… cứu em…

Giọng kêu cứu yếu ớt của Thùy Trang làm cả lòng Minh Tùng nóng rang như lửa đốt. Anh xoay nắm cửa, cửa lại khóa từ bên trong.

– Đừng mà… thầy… không được… ưm…

Tiếng kêu cứu chống cự mệt mỏi của Thùy Trang cũng làm Hạ Vi bên cạnh sửng sốt. Minh Tùng nhớ đến cánh cửa thông giữa hai phòng, anh lập tức lấy chìa khóa mở cửa phòng mình. Anh xoay mạnh tay nắm cửa thông phòng, cửa lập tức mở ra. Minh Tùng lao vào liền chết sững, trái tim cũng muốn ngừng đập.

– Á… – Hạ Vi lao đến sau lưng anh, liền kêu ré lên, che mặt quay đi.

Trên giường là hai cơ thể trần trần truồng dính chặt vào nhau. Thùy Trang mặt đỏ ửng hổn hển mệt mỏi bị thầy Tín đè sấp trên giường, hai chân nàng bị hạ thể ông chèn mở rộng sang hai bên. Ông ta ngờ nghệch hai mắt dại ra cũng không quan tâm hai người Minh Tùng và Hạ Vi mới xuất hiện, tiếp tục không ngừng thúc đẩy hạ thể vừa không ngừng vừa gầm gừ. Minh Tùng siết chặt hai nắm tay, trái tim đau xót như ngâm vào acid.

Minh Tùng nghiến răng bước tới, mạnh mẽ kéo thầy Tín lên rời khỏi cơ thể Thùy Trang. Ông mặt đỏ ửng hổn hển giãy giụa nhưng không thoát ra khỏi hai cánh tay mạnh mẽ của anh. Lúc này Minh Tùng mới nhận ra thầy Tín không thực sự thành công xâm phạm vợ mình. Thùy Trang dù không đủ sức chống cự ông, nhưng nàng đã dùng một bàn tay che chắn âm hộ mình. Thầy Tín lúc này đầu óc không rõ ràng chỉ hành động theo bản năng, miệng liên tục gầm gừ thúc đẩy thậm chí không ý thức được vì sao dương vật mình không vào được nơi cần đến.

– Thầy Tín… ông ta làm sao… không thể nào… – Hạ Vi vội lao đến phủ một chiếc khăn tắm lên cơ thể trần truồng rã rời của Thùy Trang.
– Trang có sao không?

Thùy Trang lắc đầu mặt đỏ ửng mệt mỏi. Nàng nhìn lên Minh Tùng đang giữ chặt quanh người thầy Tín, giọng run run nói:

– Em nghĩ thầy không tỉnh táo… Không phải lỗi thầy đâu… Anh đừng…
– Anh biết. Thầy Tín bị bỏ thuốc. Đây là một âm mưu huỷ hoại uy tín của ông.
– Hả? – Thùy Trang và Hạ Vi hoảng hốt kêu lên thất thanh.

Minh Tùng không có thời gian giải thích anh kềm chặt người thầy Tín, kéo ông đến nhà vệ sinh. Anh chợt suy nghĩ một chút, lại đổi ý mang ông qua nhà vệ sinh bên phòng mình. Đưa ông vào trong đóng chặt cửa lại. Khi Minh Tùng quay trở lại phòng thì Thùy Trang đã được Hạ Vi giúp mặc vào một chiếc váy dài. Minh Tùng ôm nàng vào lòng trấn an. Gương mặt nàng vẫn đỏ ửng, trán rịn ướt mồ hôi.

– Là âm mưu của ai? Thầy Trung sao? – Thùy Trang giọng nghẹn ngào hỏi.
– Có lẽ vậy…

Minh Tùng hơi nhíu mày nghĩ đến lời nói ngoài toilet. Nếu mục tiêu của thầy Trung là huỷ hoại uy tín của thầy Tín, vậy thì khi mọi người tập trung lại đây họ sẽ phải làm gì? Phá cửa vào sao? Không đúng lắm… Minh Tùng đảo mắt nhìn quanh. Ánh mắt anh chợt nhìn thấy gì đó kỳ lạ trên góc của bức tranh đối diện giường ngủ. Minh Tùng rời khỏi Thùy Trang bước lại gần nhìn lên, rồi với tay lấy nó xuống… Thùy Trang và Hạ Vi cùng bước lại xem. Cả ba người sửng sốt nhìn vật nhỏ màu đen vuông vức như một cục xí ngầu, một mặt có con mắt camera.

– Khốn kiếp… – Thùy Trang mặt tái nhợt rít lên.

Minh Tùng vội mở cái hộp nhỏ, rút ra một cái thẻ nhớ. Anh bẻ nát nó rồi cầm tất cả đi vào toilet dội xuống.

– Không sao. Loại này không truyền phát đi chỉ có thể kết nối ở cự ly gần.
– Hai người về bên kia trước. Đừng mở cửa toilet ra.

Sau khi Thùy Trang và Hạ Vi trở về phòng mình. Minh Tùng khóa trái cửa thông phòng từ phía bên này. Thùy Trang dọn vài mảnh vải quần áo của Thùy Trang bị xé nát trên sàn nhà, cả đồ lót của nàng trên giường, rồi phủ chăn lại tạo thành một dáng người đang nằm. Anh kéo rèm cửa hở ra một ít để bên ngoài có thể nhìn thấy bên trong. Minh Tùng đảo mắt nhìn thêm một vòng tìm kiếm cái camera thứ hai nhưng không tìm thấy. Anh bước cửa tắt đèn đi. Nhưng khi tay Minh Tùng vừa chạm đến tay nắm cửa, đáy mắt như bắt được một tia sáng đỏ chớp lóe thật nhanh rồi biến mất. Minh Tùng quay ngoắt sang hướng đó… Anh đứng chìm trong bóng tối nín thở chờ đợi. Năm giây sau, tia sáng kia lại lóe lên lần nữa. Lần này Minh Tùng đã xác định được phương hướng anh đi đến trước cái bàn. Tay lần mò theo lọ hoa đặt trên bàn, anh dễ dàng tìm thấy một cái camera khác y như cái trước đó. Minh Tùng có chút lạnh sống lưng vì âm mưu của thầy Trung và Phát. Nếu những hình ảnh trong này được phát tán trên mạng, không những thầy Tín mà ngay cả Thùy Trang cũng không có mặt mũi bước ra đường. Minh Tùng lập tức bẻ nát cái thẻ nhớ, lại đi vào toilet dội nước tiêu huỷ nó.

Khi Minh Tùng trở về phòng bằng cửa trước thì Hạ Vi đang ngồi trên giường thấp thỏm.

– Thùy Trang đâu?
– Trang… đang dùng nước lạnh giúp thầy Tín tỉnh lại…

Minh Tùng thoáng nhíu mày, anh bước đến phòng tắm chưa kịp mở cửa bước vào thì bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Trong phòng tắm…

Thùy Trang lúc này rất khó xử. Thầy Tín sau khi tắm qua nước lạnh, tự nôn mửa một lần tỉnh táo lại một chút. Nhưng nhìn ông toàn thân trần truồng đứng lạnh run dưới vòi sen lạnh lẽo, Thùy Trang vừa thương cảm lại vừa xấu hổ không biết làm gì. Nàng mím môi quyết định, nàng cởi váy áo treo lên, bước lại.

– Trang… em… em ra ngoài đi… – Giọng thầy khàn đặc khổ sở, đến ánh mắt cũng không dám nhìn lại Thùy Trang.
– Em… em có thể giúp thầy… – Thùy Trang ấp úng mặt đỏ ửng bước lại sau lưng thầy.
– Không được… Em…

Tiếng nói của thầy Tín tắt nghẽn khi bàn tay thon dài mềm mại của Thùy Trang đã đặt lên dương vật ông. Trái tim Thùy Trang lúc này đập rất nhanh… Nàng cũng không nghĩ mình có một ngày mình làm việc này cho thầy Tín, người mà nàng tôn trọng ngưỡng mộ như cha chú. Vừa nãy, khi Thùy Trang bị ông tinh thần không rõ ràng suýt bị cưỡng bức trong bóng tối, nàng chỉ thấy sợ hãi mà không có chút cảm xúc nào. Nhưng giây phút này cầm dương vật căng cứng bóng lưỡng của ông trong tay, trái tim nàng đập nhanh dồn dập, cơ thể bắt đầu âm ỉ một cơn rạo rực ham muốn.

– Ah…

Thùy Trang mặt đỏ ửng tay liên tục sục sục dương vật thầy Tín thật nhanh. Ông xuýt xoa thở dốc, hai mắt