Gái Gú Việt Nam

Kẻ thất lạc – Tác giả 69deluxe

Phần 15: Sa ngã
8h05…

Bên ngoài khu đô thị bỏ hoang đã bị cảnh sát lập rào chắn phong tỏa rất nhiều người đang tụ tập bàn tán xôn xao ánh mắt tò mò nhìn vào phía trong. Trong số họ không ít phóng viên săn tin không ngừng dò hỏi nhằm moi được tin tức sớm nhất từ những người dân xung quanh.

– Tôi không thấy thi thể nào… Nhưng trên mặt đất có rất nhiều máu… Còn có ba chiếc xe bị đốt cháy còn mỗi khung sắt thôi.
– Không phải có bốn đống tro đó sao. Hai cái còn thấy được hình dạng người đang nằm nha… Tôi có chụp hình đây…
– Hình đâu ạ? Chú cho con xem với…
– À… Cô phóng viên… Không biết tôi có được tiền gì không?
– Có chứ ạ. Hình của chú mà được tòa báo sử dụng thì chắc chắn chú phải có tiền hoa hồng rồi…
– Vậy được. Hình đây…

Lúc này đám đông ùn ùn dạt sang hai bên nhường đường cho hai chiếc xe cảnh sát đi vào khu vực phong tỏa. Bước xuống từ chiếc xe phía trước là một người đàn ông mặc quân phục, tóc hoa râm dáng người tầm thước, ánh mắt uy nghiêm. Phía sau ông ta còn có ba người đều mặc quân phục.

Một người cảnh sát trẻ quân hàm Trung Úy như đã chờ đợi sẵn bước nhanh đến trước người đàn ông, thẳng người chào.

– Được rồi. Đưa tôi xem hiện trường…
– Vâng, thiếu tá.

Hai người bước nhanh vào con đường khuất phía sau tòa nhà. Vừa đi người cảnh sát trẻ vừa diễn giải:

– Thông tin ban đầu chúng tôi thu thập được thì… Trong ba chiếc xe thể thao bị thiêu rụi thì có hai phương tiện thuộc về Nguyễn Tấn Minh, Trần Minh Hoàng. Chiếc xe thứ ba do một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ cho thuê xe đăng ký, do Đỗ Duy Hải ký hợp đồng thuê. Đây là bộ ba thiếu gia ăn chơi lêu lỏng không ít người biết tiếng.
– Tại hiện trường phát hiện rất nhiều vết máu đã được lấy mẫu gửi về lấy so sánh với các gia đình có khả năng là của nạn nhân. Còn tìm thấy bốn phần tro, lẫn hài cốt bị thiêu cháy. Qua trang phục và vật dụng còn lại của nạn nhân. Dự đoán là tổng cộng bốn người thiệt mạng. Ba nam một nữ…

Thấy Thiếu tá Cảnh không có hiểu hiện gì, người Trung úy mới nhắc khẽ:

– Nguyễn Tấn Minh là con trai một của ông Tấn Vương…
– Ừ… Vậy thì sao? – Ông Cảnh nhướng mày lên hỏi. – Ý cậu là… Vì cha cậu ta là quan chức nên tôi phải đặc biệt quan tâm nhiều hơn?
– Dạ. Tôi không có ý đó, thưa Thiếu tá. – Người cảnh sát trẻ nét mặt mất tự nhiên vội trả lời.
– Trách nhiệm của chúng ta là điều tra ra kẻ giết người và trả lại công đạo cho nạn nhân. Bất kể thân phận nạn nhân thế nào chúng ta cũng phải hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Tượng nữ thần công lý bịt mắt không phải vì lý do đó sao?
– Dạ, tôi đã hiểu.

Khi Thiếu tá Đoàn Xuân Cảnh đi lướt qua ba chiếc xe thể thao cháy đen chỉ còn lại khung xương thì từ xa một người cảnh sát trẻ khác điệu bộ gấp gáp bước nhanh tới. Vừa chào ông, cậu ta liền quay sang nói chuyện với sĩ quan cấp trên của mình.

– Trung Úy… Người của ông Tấn Vương vừa gọi điện yêu cầu chúng ta cung cấp kết quả điều tra.

Người Trung Úy hơi chần chừ ánh mắt nhìn sang Thiếu tá Cảnh như hỏi ý. Dù Thiếu tá Cảnh là lãnh đạo Tổ điều tra đặc biệt không phải cấp trên của anh ta nhưng uy vọng của ông trong ngành không ai dám xem nhẹ.

– Nói với ông ta quy trình điều tra của cảnh sát không cho phép làm như vậy. Chúng ta chỉ có thể cho ông ta biết thông tin sau khi bắt được hung thủ…
– Vâng, Thiếu tá.

Ông Cảnh bước đến trước một vũng máu đã khô đen trên mặt đường nhựa. Ánh mắt sắc bén của ông đảo qua đống tro xám đen hình thù như một người đang nằm đã được cảnh sát vẽ phấn xung quanh.

– Thiếu tá… Tại hiện trường không tìm thấy vật liệu gây cháy… Trên phần tro còn lại của thi thể cũng không có. Chúng tôi thật không hiểu hung thủ đã dùng cách gì để thiêu đốt nạn nhân thành tro như này. Còn triệt để hơn cả lò thiêu ah… – Một người cảnh sát báo cáo.
– Hắn không cần dùng phụ gia bên ngoài mà dùng linh lực của mình…

Ông Cảnh giọng nói đầy nghiêm trọng. Tổ điều tra đặc biệt của ông không tham gia những vụ án thông thường. Khi cảnh sát phát hiện ra điều kỳ lạ khó giải thích tại hiện trường mới gửi yêu cầu đến Tổ điều tra đặc biệt xin hỗ trợ. Đó chính là lý do ông xuất hiện ở đây.

– Thiếu tá nghi ngờ hung thủ là… tu chân giả?
– Không phải là nghi ngờ mà là xác định. Vụ án này chúng tôi sẽ tiếp nhận từ đây… Các anh lập tức bàn giao tất cả mẫu vật chứng đã thu thập được cho người của tôi…
– Vâng, thiếu tá.

Cùng thời gian…

“Xoảng… Xoảng…”

– KHỐN KIẾP… KẺ NÀO GIẾT CON TAO… TAO SẼ GIẾT CẢ NHÀ NÓ…

Bên trong một căn biệt phủ to lớn không ngừng vang âm thanh đồ vật đổ vỡ và tiếng rít gào giận dữ của một người đàn ông. Kẻ mất con trai đang phát tiết cơn giận dữ của mình là Nguyễn Tấn Vương, một quan chức cao cấp của chính phủ. Ông ta chạc 55, tóc hoa râm, dáng người vạm vỡ. Gương mặt vốn không dễ nhìn lúc này càng vặn vẹo biến dạng nhìn đáng sợ vô cùng.

“Xoảng…”

Thêm một cái bình cổ quý giá bị Tấn Vương ném thẳng vào tường vỡ tan. Một mảnh sứ bắn về phía lối đi được một mũi giày đen bóng bẩy chặn lại. Đó là một người đàn ông chạc 30, dáng người cao gầy, gọng kính mỏng trên sống mũi tạo cho gương mặt anh ta một nét cơ trí thông tuệ. Nếu Khánh Phương ở đây sẽ lập tức nhận ra người đàn ông này là Đan Trung, người giáo viên trẻ đã rời khỏi trường Lạc Hồng sau khi hay tin nàng kết hôn cùng người khác.

– Kết quả thế nào? – Tấn Vương nhìn thấy Đan Trung nét mặt hòa hoãn một chút, ngồi xuống ghế.
– Ông Vương… Người bên cảnh sát không đồng ý cung cấp thông tin về vụ án. Họ nói đó là quy trình điều tra của cảnh sát…
– Hừ… – Tấn Vương bất mãn hừ lạnh.
– Nhưng tôi hay tin vụ án của cậu Minh đã được Thiếu tá Đoàn Xuân Cảnh, Tổ điều tra đặc biệt tiếp nhận… Hung thủ hẳn là người trong tu chân giới…
– Mẹ kiếp… Tu chân giả thì sao? – Tấn Vương vỗ bàn hai mắt đỏ hoe rít gào. – Dám giết con trai của tao thì tu chân giả cũng phải chết…

Đan Trung nhìn ông ta với nét mặt vô cảm. Hắn từ trước đến giờ không thích người ta chen ngang lời của mình. Nhưng lúc này hắn phải đợi cho cơn tức giận của cấp trên nguôi ngoai xuống.

– Ông Vương… Đêm qua trên mạng xuất hiện một đoạn video cậu Minh đã cùng hai người bạn tên Hoàng và Hải đuổi theo một chiếc Lamborghini màu vàng chanh, biển số… Theo điều tra thì chiếc xe mà cậu Minh đuổi theo là của Lê Hoài Nam, con trai ông Lê Hoài Bắc… Lúc 23h05 camera khu vực gần nơi phát hiện xe và thi thể cậu Minh đã ghi được hình ảnh chiếc xe của Lê Hoài Nam đi ngang qua… khoảng 30 phút trước khi xe cậu Minh và hai người bạn đến…
– Và chiếc xe đó lần nữa được ghi hình đi theo hướng ngược lại lúc 00h32. Tại thời điểm đó người dân tại khu vực nghe được ba tiếng nổ khá lớn… Hẳn là ba chiếc xe thể thao của cậu Minh và hai người bạn bị đốt mà phát nổ.
– Cùng lúc sáng sớm hôm nay cảnh sát khu Tây thành phố đã tìm thấy chiếc xe của Lê Hoài Nam bị ai đó dùng xăng đốt, bỏ lại bên bờ sông. Cảnh sát đã liên hệ với dinh thự nhà họ Lê thì được báo rằng chiếc xe trên đã bị đánh cắp từ hai ngày trước.
– Hừ… Đánh cắp sao? Nực cười… Nhưng Lê Hoài Nam… hắn lại không phải là tu chân giả. Dù hắn tu chân thì cũng không dám giết con trai của ta… Tên đó rất nhát gan ah…

Ông Tấn Vương sau khi cơn giận được đè xuống suy nghĩ có phần rõ ràng hơn nhiều, nhíu mày suy nghĩ vừa tự lẩm bẩm.

– Cậu tiếp tục điều tra cho tôi… Moi bằng được tất cả manh mối từ phía Phòng Điều tra Đặc biệt… – Tấn Vương hai mắt long lên sòng sọc nhìn Đan Trung, gằn giọng. – Tôi không muốn kẻ giết con tôi vào tù… Kẻ đó sẽ không có diễm phúc được ngồi tù… Cậu hiểu ý tôi chứ?!
– Vâng, ông Vương.

9h45 sáng…

Trước tòa cao ốc Sunview giữa trung tâm thành phố, lúc này phía trước sảnh đón tụ tập không ít người. Nhân viên văn phòng lúc này đã bận rộn làm việc. Những kẻ túm tụm cười đùa ở nơi này hiện giờ phần lớn là những cô chiêu cậu ấm. Đồ hiệu đầy người, tay xách cơ mang nào túi shopping đầy nhãn hiệu đắt tiền…

Chợt một chiếc Rolls – Royce trờ tới dừng lại thu hút không ít ánh mắt tò mò. Hoài Nam không đợi người phục vụ, tự mở cửa bước xuống. Anh hôm nay mặc một chiếc quần cộc ngang đầu gối, áo thun trắng mỏng, đeo kính râm… Không thấy món đồ hiệu nào ra trò nhưng nhìn anh vẫn một thân khí chất lịch lãm làm đám con gái cứ há hốc ra nhìn. Hoài Nam nhếch mép cười, bước qua mở cửa… Hành động của anh càng làm người ta tò mò người phụ nữ xuất hiện phía sau.

Khánh Phương gương mặt thoáng ửng hồng đưa tay cho anh, bước xuống xe. Nàng mặc một chiếc váy trắng trơn vải xô dài quá gối, hai cánh tay thon thả trắng ngần để lộ ra, giỏ xách hàng dệt kim thủ công, kết hợp với một chiếc kính râm Gentle Monster. Có thể nói trên người Khánh Phương ngoại trừ cặp kính râm còn đáng giá vài đồng, còn lại cũng không thấy món đồ nào có giá trị.

Nhưng nhìn Khánh Phương khoác cánh tay Hoài Nam không ai nghĩ khí chất của hai người tại đây thua kém bất kỳ ai… À, dĩ nhiên. Nếu hai người xuất hiện ở đây trên một chiếc xe gắn máy thì có lẽ đánh giá của mọi người sẽ ít cảm tính hơn một chút.

– Cậu Hai, mợ Hai… – Chú Đức đã chờ sẵn vội bước ra đón lấy hai chiếc vali du lịch từ người tài xế.
– Chúng ta bây giờ đi thang máy lên tầng 68.
– Được… – Hoài Nam lạnh nhạt nói.

Chú Đức kéo theo phía sau Hoài Nam và Khánh Phương vào thang máy đã chờ sẵn. Khi cửa thang máy đóng lại Khánh Phương mới thả lỏng một chút. Không ai biết được cảm giác của nàng khi nãy trước ánh mắt bao nhiêu người ngượng ngùng đến thế nào. Bên dưới chiếc váy trắng rộng rãi này nàng không mặc một mảnh nội y nào. Mỗi bước chân gió lùa vào trống trải từ trên xuống dưới làm cho nàng có cảm giác như mình đang hoàn toàn khỏa thân đi ra đường vậy. Không cần nói cũng biết đó là ý muốn hư hỏng của Hoài Nam.

Lúc này, Khánh Phương mới bắt đầu nghi hoặc hết nhìn Hoài Nam lại nhìn sang chú Đức, lại không biết phải hỏi ai. Hai người này hôm nay rất lạ. Vào thang máy là im lặng không nói lời nào. Nàng vốn nghĩ mình sẽ ra sân bay. Tại sao lại đến đây còn đón thang máy một đường lên tầng 68.

Khi cửa thang máy tầng 68 mở ra Khánh Phương liền có câu trả lời của mình. Trước mặt nàng là một khoảnh sân hình tròn khá lớn. Phía trên đã chờ sẵn một chiếc trực thăng sơn trắng bóng bẩy phần đuôi có logo của Tập đoàn Bắc Nam. Cánh quạt đang khởi động chậm rãi xoay vòng.

Khánh Phương bắt đầu có chút phấn khích. Nàng chưa bao giờ được đi trực thăng. Kể ra thì có mấy ai trong đời được đi trực thăng chứ? Nhưng âm thanh động cơ lại rất lớn đến mức nàng phải nhăn mặt khó chịu.

– Wah… Thật sự là đỡ ồn hơn nhiều rồi…

Khi cửa khoang máy bay đóng chặt lại Khánh Phương không khỏi ngạc nhiên quay sang nhìn Hoài Nam. Âm thanh động cơ thật sự bị ngăn ở bên ngoài gần hết. Dù vẫn ồn hơn ô tô bình thường không ít nhưng vẫn ở mức chấp nhận được. Ít ra có thể nói chuyện mà không cần gào thét vào tai nhau.

– Ha ha… Dĩ nhiên rồi. Đây là đời mới nhất của Airbus H160 mà. Bắc Nam tiêu tốn hơn 600 tỷ mua về đấy…

Khánh Phương mỉm cười cũng không có ý kiến gì. Đối với nàng một khi tài sản đã vượt qua khả năng chi tiêu của một người thì cũng chẳng qua là một con số mà thôi. Nàng quan sát khoang hành khách khá rộng rãi này. Chỉ có sáu chỗ ngồi mỗi bên ba cái đối diện nhau. Mỗi chỗ ngồi đều rộng thênh thang bọc da trắng mềm mại đồng màu với nội thất và ốp trần. Giữa các chỗ ngồi đều có một mặt bàn nhỏ ốp đá xám nổi vân bóng lộn. Như thấy Khánh Phương quan sát, Hoài Nam cười tủm tỉm bấm vào một nút nhỏ bên ghế.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của nàng mặt bàn đá trượt vào để lộ ra bên trong là một ngăn lạnh đã có sẵn một chai rượu vang và hai cái ly. Hoài Nam lấy rượu, mở nắp, rót ra ly cho Khánh Phương và mình.

– Em không…
– Uống chút đi… Bay hơn ba tiếng. Sẽ rất nhàm chán đấy…

“BN302’s ready to take off…”

Chợt có âm thanh phát ra từ hệ thống loa trên trần. Khánh Phương biết đó là giọng nói của phi công liên lạc với kiểm soát không lưu. Nhưng giọng nói đó dường như nàng đã nghe qua ở đâu đó. Lúc này, Khánh Phương mới lưu ý giữa hàng chỗ ngồi đối diện mình có một bậc thang nhỏ dẫn vào khoang lái phía trước. Nàng còn thấy được tấm lưng của một người phi công ngồi bên phải.

“Confirmed. BN302. Have a safe flight.”

Âm thanh hồi đáp của không lưu vang lên chỉ vài giây sau âm thanh động cơ không ngừng tăng lên. Khánh Phương có chút hồi hộp đón lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch.

– Mình không phải đeo seatbelt sao?
– Cũng có quy định bắt buộc đấy. Nhưng ở đây ai kiểm soát mình chứ? – Hoài Nam nhún vai.
– Nhưng…
– Không sao…

Hai phút sau…

Khánh Phương thích thú nhìn xuống những chiếc xe nhỏ li ti bên dưới. Còn có cả những tòa nhà chọc trời quen thuộc nay lại như những cây cọc nhọn hoắt dưới chân mình. Nàng rút điện thoại không ngừng chụp hình, còn nghiêng đầu áp sát cửa kính chụp xuống dưới. Khi nàng nhìn sang Hoài Nam liền phát hiện đang nhìn mình cười tủm tỉm. Nụ cười này rất gian ah…

– Anh đang có âm mưu gì? – Khánh Phương chống nạnh giả vờ hung dữ chất vấn.
– Anh không có âm mưu. Chỉ có dương mưu thôi. Qua đây với anh…

Khánh Phương ngoan ngoãn bước sang ngồi vào lòng Hoài Nam. Anh hôn nhẹ lên gò má mịn màng, bàn tay lại bắt đầu sờ nắn bầu vú không nịt ngực của nàng.

– Anh hư quá đi…

Khánh Phương rúc gương mặt nóng ran vào cổ Hoài Nam nỉ non khe khẽ. Bầu vú căng tròn không ngừng thổn thức dưới bàn tay hư hỏng của anh. Đôi môi mềm mại của nàng dâng lên cho anh một nụ hôn nồng nhiệt. Mùi rượu vang thơm mát làm cho đầu óc nàng mê ly thích thú.

– Cái vòng này… – Hoài Nam ngạc nhìn cái vòng màu hồng trên cổ tay Khánh Phương.
– Là một người đàn ông tặng em đó… Hi hi… – Khánh Phương cười híp mắt.
– Đừng nói với anh là lão Châu có ý gì với vợ anh nha…
– Phì… Vô duyên. Cái này Giáo sư Châu đưa cho em để theo dõi huyết áp thôi…
– Ha ha… Được rồi…

Khánh Phương chợt choàng tay qua cổ Hoài Nam rúc gương mặt vào cổ anh hít sâu một hơi. Mùi da thịt anh hôm nay rất lạ… Nàng nhận ra khi không còn gã Lý Được lởn vởn trước mặt thì cảm xúc của mình với Hoài Nam lại quay về. Nó như một loại nghiện đàn ông vậy. Nàng chỉ muốn quanh mình lúc nào cũng có thật nhiều đàn ông… Bầu vú nàng lúc này không ngừng truyền đến cảm giác nhột nhạt thích thú làm cả người nàng nóng dần lên…

– Anh không cho em mặc nội y trong váy chỉ để sờ ngực em như vậy sao? Em hơi ướt rồi đó… Anh có chịu trách nhiệm không vậy? – Khánh Phương cắn nhẹ lên môi anh thì thầm.
– Ha ha… Có chứ. Anh chịu trách nhiệm với em cả đời ah…

Hoài Nam cười ha hả thích thú. Hắn cũng ngạc nhiên vì Khánh Phương hôm nay nói chuyện rất bạo gan không còn vẻ e ấp xấu hổ. Trước đây đừng nói là trên máy bay, dù trong phòng ngủ nàng cũng không có gan dùng giọng điệu đùa nghịch hư hỏng như vậy. Hoài Nam nghĩ có lẽ vì chuyện mà cha nuôi nói làm cho nàng thay đổi mà chính nàng cũng không nhận ra. Nhưng hắn nhận ra mình thích Khánh Phương có chút lẳng lơ như bây giờ hơn nhiều.

– Trước khi anh chịu trách nhiệm… em cho anh chụp mấy tấm hình không nội y đi… – Hoài Nam cười vui vê hôn lên đôi môi mềm mại của nàng.
– Được nha… – Khánh Phương rời khỏi ghế đứng lên trước mặt Hoài Nam.
– Đây. Anh muốn chụp bao nhiêu cũng được… – Nàng giang hai cánh tay ra ưỡn cái cằm nhỏ ương bướng về phía anh nói.
– Ha ha… Không. Ý anh là khỏa thân mà.
– Phì. – Khánh Phương phì cười điểm yêu lên trán anh. – Anh vô duyên vừa thôi… Đang ở trên máy bay nha…
– Ở đây mới thú vị chứ? Những tấm hình này sẽ đáng nhớ vô cùng ah… – Hoài Nam kéo nàng đến trước mình, tay anh luồn vào trong váy nàng muốn kéo nó lên.
– Đừng mà… Ở đây còn có người đó… – Khánh Phương đè chặt tay anh quay đầu nhìn về phía người phi công phía trước.
– Không sao đâu… Phi công trực thăng có quy định chỉ được nhìn phía trước, không được quay lại phía sau…

Hoài Nam vừa nói vừa nhìn lên phía lưng người phi công. Thấy kẻ đó cũng thành thật gật gật đầu làm hắn suýt nữa thì phì cười.

Khánh Phương không ngăn anh cởi nút cài váy của mình nhưng vẫn quay nhìn về phía lưng người phi công phía trước. Nàng như muốn xác định máy bay trực thăng không có gương chiếu hậu vậy.

– Em đứng lên đi…

Khánh Phương cắn môi đứng dậy, gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ ửng. Hai cánh tay giơ lên cho anh kéo chiếc váy qua khỏi đầu. Cơ thể nàng thoáng run rẩy vì hồi hộp. Giây phút này Khánh Phương hoàn toàn khỏa thân trên một chiếc trực thăng đang lơ lửng giữa bầu trời.

– Em sang bên đó đi… – Hoài Nam háo hức mở điện thoại lên.

Khánh Phương cắn môi gương mặt đỏ ửng như gấc chín. Nàng rón rén bước đến chỗ ngồi sau lưng người phi công. Ở đây khá an toàn dù anh ta có quay ngang cũng không thấy được nàng. Nàng ngồi xuống. Mặt ghế da êm ái mát lạnh làm nàng thoáng rùng mình. Nhưng trái tim nàng lại đập nhanh hơn bình thường rất nhiều…

Khánh Phương vẫn nhận ra hôm nay mình có gì đó thay đổi rất kỳ lạ. Nàng nhớ mình trước đây không thích xem phim có nhiều cảnh hồi hộp. Nh&#