Bí ẩn Thuận Kiều vs chung cư Trần Hưng Đạo – Tác giả Như Linh
Chuyện có thật, mình đã đổi tên nhân vật khi viết câu chuyện này dựa theo những gì nhân chứng thuật lại. Đồng thời cũng thêm khắc một số sự kiện và vài nhân vật khác không có thật.
… Phong thủy…
Khi hàng loạt tin đồn về bùa ngải, ma mị và những câu chuyện về “ma” xuất hiện tại khu mua sắm bỏ hoang này lại càng khiến nhiều người rùng rợn hơn.
Thuận Kiều, một công trình đồ sộ với thiết kế gồm 3 tòa nhà chọc trời, tọa lạc tại vị trí đắc địa của Sài Gòn. “Nhạy bén về kinh tế” là điều mà dư luận vẫn thường nhắc đến trước khi tòa nhà này được hình thành, bởi nó nằm trên trục đường chính của khu thương mại sầm uất. Thậm chí, một số chuyên gia phong thủy còn khẳng định, tọa lạc đúng “long mạch” của thành phố, dễ đạt được vượng khí.
Giờ đây, sau 16 năm, mọi lời tiên đoán đã không thành sự thật. Số lượng hộ về ở cực kỳ thưa thớt, nhiều năm qua các chủ căn hộ đua nhau rao bán nhưng giá càng xuống càng khan hiếm người mua. Kinh hoàng hơn nữa khi hàng loạt tin đồn về bùa ngải, quỷ ám và những câu chuyện về “ma” xuất hiện trong tòa tháp bỏ hoang này càng khiến nhiều người rợn tóc gáy. Để rộng đường dư luận, nhóm Phóng viên chúng tôi vào cuộc làm sáng tỏ sự thật.
Trong cuộc trò chuyện, với anh Lê Minh Xuân taxi:
“Bản thân tôi đã từng là nạn nhân của những “oan hồn ” này. Tôi nhớ rất rõ, đó là vào dịp Trung thu cách đây 2 năm, khi tôi đang nằm ngủ gà ngủ gật trên xe vì vắng khách thì nhận được điện thoại của một khách hàng nữ gọi đón tôi ở Thuận Kiều… Qua giọng nói, tôi đoán rằng cô ấy còn trẻ. Vì vội vàng nên tôi tưởng là khách quen nhưng khi đến nơi thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Lúc này nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm, 3 ngọn tháp lơ lửng nhưng chỉ còn lại vài ánh đèn leo lét, tôi chợt thấy ớn lạnh sống lưng. Yên tâm, tôi gọi lại vào số máy kia thì chỉ nghe thấy tiếng khò khè. Tôi đã hoảng sợ và làm rơi điện thoại”.
…
Khi Lê Minh Xuân kể chuyện này cho mọi người nghe, ai cũng bảo đó là “linh hồn quỷ dữ” của cô gái chết trẻ năm xưa. Theo đó, vào năm 2005, một cặp đôi vào nhà hàng ăn uống nhưng không hiểu sao anh chàng này đã rút súng bắn chết người tình tại chỗ. Có lẽ, cô ấy chết oan nên “linh hồn” vẫn chưa được siêu thoát mà vẫn quanh quẩn ở khu nhà này để trêu chọc mọi người”.
Anh Lê Minh Xuân tỏ ra lo sợ.
Dù anh Lê Minh khuyên can và kể cho chúng tôi nghe câu chuyện mang màu sắc tình yêu và kinh dị, chúng tôi cũng quyết định đến 190 Hồng Bàng, P. 12, Q. 5 vào một buổi tối rằm. Bên ngoài, đường phố vẫn nhộn nhịp trái ngược với khung cảnh yên tĩnh bên trong Thuận Kiều.
– Này, cô có tin trên đời có ma không Hoa?
Một đồng nghiệp nữ hỏi…
Tôi quay sang nhìn cô ấy và trả lời:
– Tôi không biết vì tôi chưa bao giờ nhìn thấy ma.
Dứt lời tôi và nữ đồng nghiệp hôn lên môi nhau say đắm thì bất thình lình một bóng đen lướt qua thấy vậy chúng tôi lập tức đuổi theo. Đuổi theo bóng đen một hồi, đã không thấy đâu. Chỉ thấy trước mặt bạn là 3 tòa nhà cao chót vót hình 3 cây nhang.
Riêng Tòa nhà A dường như đã không còn sự sống của con người từ lâu, không một ánh đèn, bóng tối bắt đầu bao trùm. Chọn tòa nhà B là địa điểm khám phá đầu tiên, chúng tôi từ từ bước vào. Là khu mua sắm phức hợp nhưng hầu như chỉ có người bán mà không có khách hàng.
Thấy chúng tôi, một nữ nhân viên ngước nhìn rồi cúi xuống dán mắt vào điện thoại để chơi game. Đi dọc hành lang tầng 2 tháp B, chúng tôi không khỏi giật mình trước hàng trăm ki – ốt bỏ hoang. Bên trong, hàng hóa hóa chất nhiều, nhiều mặt hàng phủ vải bố, bụi bặm, mạng nhện giăng đầy.
– Không biết tại sao ở đây lại bỏ hoang thế nhỉ?
– Cái này tôi không biết, muốn biết thì phải hỏi bảo vệ.
Những hành lang dài nối tiếp nhau, thang cuốn đã không hoạt động từ lâu. Không gian rộng lớn không một bóng người, và chúng tôi có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình vang vọng. Từ tầng hai, chúng tôi luồn qua một cánh cửa, leo lên cầu thang hẹp, tối tăm để lên khu chung cư. Vừa lên đến đầu cầu thang, chúng tôi gặp ngay một chiếc thang máy bỏ hoang nhưng cửa mở, bên trong điện lờ mờ, thảm bị xé toạc. Ở cửa thang máy, những nén hương đã cháy có lẽ đã được cắm từ lâu.
Bỗng một bàn tay vỗ nhẹ vào vai chúng tôi. Quay người lại, thấy một anh thanh niên vẻ mặt nghiêm nghị nói với chúng tôi:
– Con gái đến nơi hoang vắng này không sợ nguy hiểm sao? Thang máy này có “ma”, đêm đêm người ta thường nghe tiếng “quỷ” khóc gọi nhau nên cắm bao nhiêu nén hương, giờ chuyển hết rồi, không còn một người, các cô xuống đi.
Sau khi cảnh báo chúng tôi, thanh niên này nhanh chóng rời đi.
– Này, anh có nói rõ được không?
Anh ta không nói một lời nào chỉ lặng lẽ bỏ đi khiến đồng nghiệp nữ của tôi khó chịu và lí nhí vài câu.
Qua tìm hiểu và trò chuyện với những người dân ở đây, chúng tôi còn biết thêm một thông tin kỳ bí về bùa ngải lỗ ban.
Có truyền thuyết kể rằng, khi những người thợ biết sử dụng Bùa Lỗ Ban thì cứ 10 nhà họ phải “yểm ” để cúng tổ tiên. Gặp phải nhà thứ 10 đối xử tốt với mình, những học trò Lỗ Ban đó phải dựng một ngôi nhà giả để “phù hộ “, sau đó đốt bỏ để khỏi bị Tổ Tiên trách phạt. Có rất nhiều truyền thuyết khác trong dân gian kể về những người thợ “yểm bùa ” thì ngôi nhà đó gặp phải hậu quả vô cùng thảm khốc cho gia chủ.
Trở lại với tin đồn Thuận Kiều, từ khi công trình này khởi công xây dựng, do bất cẩn trong quá trình làm việc nên 3 người gồm thợ điện và thợ hồ đã bỏ mạng tại đây.
Những cái chết này khiến nhiều người đồn đoán rằng: “Do không được bồi thường thỏa đáng nên giữa chủ đầu tư và nhà thầu đã nảy sinh mâu thuẫn. Người chủ thầu này vì tức giận đã đưa một pháp sư từ Hong Kong đến dùng phép thuật yểm bùa thả yêu ma vào bên trong để quấy nhiễu. Vì thế không thể để Thuận Kiều thịnh vượng trở lại?”
Chúng tôi tiếp tục khám phá. Ở ngoài dãy hành lang, chúng tôi gặp chị Tuyết, khoảng 40 tuổi, sống tại đây cho biết:
“Tôi nghe nhiều lời đồn thổi về “ma quỷ”, nhưng nói thật là “ai làm nấy”, ai nấy ăn”, nếu chúng ta không chạm vào chúng, chúng sẽ không làm hại chúng ta, nên tôi vẫn chấp nhận ở lại đây. Và mọi người nói, ‘ma’ hay gì đó đại loại như đi loanh quanh ở đây, nhưng tôi ở đây lâu lắm rồi, và tôi chả thấy gì cả.”.
Sau đó, chúng tôi được một gia đình khác mời đến thăm nhà khá nhiệt tình, trò chuyện với chúng tôi tại phòng khách, anh Lâm (38 tuổi, nhân viên truyền thông) vui vẻ:
“Căn hộ vợ chồng tôi thuê có diện tích 70m2 gồm 3 phòng ngủ, phòng khách, bếp và 2 toilet. Lúc đầu thấy trần nhà thấp quá nên không thích lắm vì có cảm giác ngột ngạt luôn, nhưng ở lâu rồi cũng quen. Phòng ngủ của vợ chồng tôi tương đối rộng nhưng phòng của các con lại rất chật, chỉ kê được một chiếc giường đơn, một chiếc bàn học và một chiếc tủ quần áo nhỏ.”
“Ngày trước đêm nào cháu cũng bị bóng đè, có đêm cháu cứ quấy khóc không chịu ngủ. Lúc đó vợ chồng tôi cũng nghĩ đến những thứ “dơ bẩn” mà người ta đồn đoán. Nhưng sau khi nghiên cứu kỹ căn phòng, vợ chồng tôi mới biết rằng, do quá chật hẹp nên khi ngủ, bị thiếu oxy và sinh ra trạng thái mệt mỏi như vậy, chứ trong phòng hoàn toàn không có gì liên quan đến ma quỷ cả.”
“… Ma quỷ…”
Nạn nhân là một cô gái sinh viên còn rất trẻ và một nam thanh niên – được xác nhận là trung sĩ đội CSHS TP. Qua điều tra, sau khi ăn cơm tối cùng nhà gái, cả 2 xảy ra cãi vã. Lúc đó anh dừng xe dưới chân cầu Thuận Kiều. Cãi vã to tiếng, đỉnh điểm là hiểu lầm người yêu lén lút lén lút sau lưng mình với người thứ ba. Không thể kiềm chế, anh ta rút súng dí thẳng vào đầu bạn gái. Cô gái hét vào mặt anh ta:
“Dừng lại, anh bình tĩnh cất súng đi nghe tôi giải thích…”.
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
… pằng… pằng…
Sau đó, hắn giết cô gái, hắn ôm xác cô gái, vừa khóc vừa cười như điên rồi vớ lấy khẩu súng chĩa vào đầu và hét lên “Anh đến với em”.
Người dân xung quanh khu chung cư Thuận Kiều lúc đó cho rằng anh bị điên vì ma quỷ ở đây ám anh ta nên mới xảy ra vụ án.
Câu chuyện này rất giống như những gì anh Lê Minh Xuân kể.
… Hiện tượng kỳ lạ…
Người kể câu chuyện này xảy ra vào năm 2010 là một lập trình viên tên Đạt của một công ty phần mềm có trụ sở tại Hàn Quốc, thường xuyên đi làm về muộn nên đã nhiều lần gặp phải những hiện tượng kỳ bí tại phòng 303 chung cư Thuận Kiều. Sau khi tự kiểm tra, Đạt hỏi lại các bạn cùng phòng thì họ cũng xác nhận thỉnh thoảng nghe thấy tiếng nước chảy trong bếp hoặc nhà tắm khi ở lại khuya.
Thông thường hiện tượng trên xảy ra vào khoảng 20h tối trở đi, khi bắt đầu có tiếng nước chảy, mặc dù họ biết chắc rằng không có ai trong phòng. Chính vì vậy không ai dám ở lại làm muộn, chỉ có Đạt không biết. Thậm chí, những người ở phòng 304 cũng nhiều lần nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Và tất nhiên, họ đã thuê dịch vụ chuyển nhà để chuyển đến một nơi khác sau nhiều lần chứng kiến cảnh tượng kỳ quái.
Phải nói là lý lịch căn phòng 302 tầng 30 này là do 1 bác bảo vệ lớn tuổi cho biết có 2 vợ chồng việt kiều cũng thuê, sau 1 thời gian đề nghị chuyển từ 302 về 301. Nhưng không lâu sau đó. Sau đó, họ tìm đến một dịch vụ chuyển nhà trọn gói để dọn ra ở riêng. Lý do vì sao thì họ không nói, chỉ biết là hôm đi họ thắp hương ở căn 301 và cắm 3 cây nhang vào nắm cửa căn 302. Họ cũng nói không nên cho ai thuê căn hộ tầng 30, hỏi lý do thì họ im lặng, không trả lời.
Bác bảo vệ biết Đạt là người của công ty phần mềm này hiện đang thuê 303,304 nên đã báo lại và khuyên Đạt nếu thấy gì lạ thì đừng sợ, hạn chế ở lại quá khuya. Vì vậy, hiện tại, các căn hộ tầng 30 tòa C không có ai thuê, trừ công ty của anh Đạt với 2 căn hộ 303,304. Tầng 30 có 8 căn hộ, 6 căn hộ còn lại bỏ trống hoàn toàn.
Lúc này Cửa sổ của căn hộ 302 mở toang, mặc dù không có ánh sáng nhưng với ánh sáng từ phòng tắm chiếu qua, Đạt vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt của một phụ nữ trẻ đang nhìn mình, mặc dù Đạt không thể nhìn rõ mặt.
Đến bây giờ Đạt vẫn không biết cái khuôn mặt đó nhìn từ cửa sổ 302 vào phòng tắm 303 đêm hôm đó là cái gì vì nơi đó không có ai ở cả.
Còn lý do công ty của Đạt thuê ngay tầng lầu này của nhà Thuận Kiều thì phải là sếp của anh ta. Ông chủ là một người Hàn Quốc khoảng 50 tuổi, sang Việt Nam quản lý, thuê nhà rồi mở văn phòng. Đạt phải thừa nhận rằng mình ngưỡng mộ ông ấy vì sự bướng bỉnh và không sợ ma. Ông ấy thích thuê tầng cao vì thoáng mát yên tĩnh, cảnh đẹp. Bạn nghĩ ban đêm ở tầng 30, một mình ngủ ở 303 chung quanh, như vầy gan ông ấy lớn bao nhiêu.
Trong một lần đi ăn tối với công ty, trong lúc say rượu, Đạt đã kể lại chuyện này. Đạt hỏi ông chủ ngủ nên tối có sao không. Ông bảo không gì, nhưng đôi khi nửa đêm tỉnh dậy đi tiểu và nghe có tiếng lạch cạch như tiếng bước chân dưới nhà, nhưng lại không thấy ai. Rồi có lúc đang ngủ thì nghe tiếng người nói chuyện liền tỉnh dậy đi quanh kiểm tra nhưng không có ai. Tuy nhiên, ông vẫn ở đó, ăn và ngủ mọi lúc. Riết Đạt coi ông chủ của mình như người từ âm phủ.
Hiện tại Đạt không còn làm việc ở đó nữa, nhưng nhiều khi đi ngang qua chỗ làm cũ, không khỏi rùng mình dù nhìn lên khu C, nơi công ty cũ từng làm việc, tối om không một ánh đèn. Có lẽ không ai khác có can đảm để chuyển đến đó. Lâu lâu Đạt liếc nhìn căn hộ 302 vẫn nghe thấy tiếng bước chân và bóng dáng người phụ nữ ấy sau khung cửa sổ nhìn xuống.
Sau sự kiện đó, ở Thuận Kiều cũng có nhiều câu chuyện ma quái được thêu dệt nên. Có người kể, thỉnh thoảng cứ khoảng 4 – 5h sáng tôi đi tập thể dục lại thấy bóng một nam một nữ đứng ở bến xe buýt, chốc chốc lại nhìn một người qua lại. Than vãn cuộc sống của mình. Một người chết oan, một người tự tử nên linh hồn không được siêu thoát. Có người nói, mỗi khi trời tối, nên tranh thủ thời gian dọn dẹp quầy hàng càng sớm càng tốt, kẻo trễ giờ, nếu không sẽ gặp ngay hồn ma cô gái bay tới bay lui trong hành lang. Sau đó ghé qua quán để trêu chọc. Có một nữ nhân viên bảo vệ nọ, nửa đêm đang trực thì tình cờ gặp một cô gái mặt đầy máu xuất hiện trước mặt. Thế là nữ nhân viên bảo vệ đó mặt mày tái nhợt, thẫn thờ và ngất xỉu.
Mãi về sau, khi mọi thứ đã dần thay đổi, quá khứ mới được quên đi. Thuận Kiều được nâng cấp và thay màu mới, từ đỏ sang xanh, rồi đổi tên thành The Garden Mall, rồi mọi thứ sẽ yên bình thuận lợi, sinh hoạt sẽ thuận tiện hơn. Công việc kinh doanh đang dần trở lại. Nhưng có vẻ vì quá khứ quá huy hoàng và gây khá nhiều ám ảnh nên Thuận Kiều vẫn chưa thể lấy lại phong độ như xưa…
… Thuận Kiều vào 12h đêm…
Công việc của Tuấn là vận chuyển đàn piano cơ (loại nặng) nên thường xuyên có cơ hội ra vào các cao ốc, chung cư trên địa bàn TP. HCM.
Cách đây khoảng 5 năm, Tuấn nhớ lần đó là gần ngày 20 – 11, khách của anh là con nhà gia giáo, có cô con gái học piano và học trường năng khiếu trên đường Trần Bình Trọng. Cô gái đó chuyển cây đàn ở nhà mình ở Thuận Kiều đến trường để phục vụ văn nghệ 20/11 nên nhóm của Tuấn có cơ hội vào Thuận Kiều. Tuấn vẫn nhớ có gia đình trọ tại phòng 3301 lô C Thuận Kiều, sáng đến lấy đàn mang đi, nhóm của Tuấn vào Thuận Kiều, lạ là cả 3 lô đều không có người ở, chỉ có một gia đình bác sĩ ở lô C. Thuận Kiều vẫn có bàn bảo vệ gần thang máy, muốn lên phải nhờ chủ nhà dắt xuống mới được vào.
Lên đến phòng 3301, nhóm Tuấn để ý đây là tầng cao nhất, trong nhà còn có một gác lửng nhỏ nữa, bên dưới có 3 phòng nhỏ và 1 phòng sinh hoạt chung, chắc là phòng vip nên khá rộng. Khi đem đàn vào thang máy để lấy xuống, do thang máy hơi nhỏ nên phải dựng đàn đứng để vào thang máy, có bác bảo vệ giúp khóa thang máy để cho vào, Tuấn kêu tắt thang máy rồi các tầng khác có bị ảnh hưởng không… Bác bảo vệ nói:
“Không sao, cả khu này chỉ có gia đình này thôi, tôi tắt thang đi đừng để nó tự động đóng cửa.”
Mở cửa ra, sáng sớm mọi thứ cũng rất bình thường, chỉ thấy hành lang có chút âm u mà thôi.”Lạnh lẽo.”
21h, nhóm Tuấn lấy đàn từ trường về và đến 10h tối thì đến Thuận Kiều, việc giao hàng thường phải đi qua cổng sau (gần chợ Tân Thành và nhà xe gần đó). Thấy nhóm của Tuấn đến vào ban đêm, các nhân viên bảo vệ có vẻ rất khó chịu, họ bảo về phòng làm việc, không được ra hành lang đấy. Một bạn trong nhóm chợt nhớ ra điều gì nói rằng “chết cha, nghe nói Thuận Kiều nhiều ma lắm, chắc không có ai ra đó đâu”.
Nó nói xong thì ai nấy đều cảm thấy lạnh sống lưng và bắt đầu để ý tại sao trong 3 lô chỉ có 1 gia đình, ai nấy đều sợ hãi, chạy sang phòng 3301, vì cây đàn này là đàn grand (piano 3 chân). Phải mất khoảng 30 phút để lắp ráp.
Tuấn mới bắt đầu để ý, phòng có 3 phòng ngủ riêng biệt, nhưng lạ thay, cả nhà gồm 4 người, tất cả đều tập trung ở phòng khách ngủ chung, không ai ngủ phòng riêng, nên Tuấn hỏi tại sao, anh chủ nhà mới ậm ừ trả lời là quen rồi.
Đúng lúc này, bạn của Tuấn phải đi tiểu để đi vệ sinh nên hỏi nhà vệ sinh ở đâu, chủ nhà cho biết nhìn thấy nhà tắm ở tầng lửng.
Chả hiểu sao nhà vệ sinh lại ở tầng lửng, lạ quá, nó vừa bước lên tầng lửng quay xuống gọi Tuấn:
“Ê Tuấn ghê quá, đi với tao đi”.
Tuấn ôm bụng cười:
“Nhát gan quá, có gì phải sợ”.
Tuấn đi trước, nó đi sau, vừa đến tầng lửng, anh lập tức hết hồn, đập vào mắt anh là bức tường gạch dài khoảng 3m, cao 1m5 để ảnh ông bà trong nhà kèm theo ánh đèn vàng. Bóng đèn chớp tắt chớp tắt trong bóng tối. Cảnh tượng trở nên rất rùng rợn.
Tuấn quay xuống nói:
“Mày lên đi, tao đứng ngay dưới chân cầu thang đợi mày, ghê lắm”.
Anh chủ nhà nói vọng lên:
“Không có việc gì, người trong nhà cả mà?”
Trời ơi, nó nói có cho tiền nó cũng không dám lên, thế là nó nhịn tiểu luôn.
Sau khi lắp ráp xong, nhóm của Tuấn thanh toán rồi ra về thì chủ nhà yêu cầu ấn xuống thang máy, không cần thẻ từ. Từ phòng 3301 ra thang máy phải đi 1 khúc 1 khúc cua, ui, giờ mới để ý, buổi tối ở Thuận Kiều đèn hành lang xài đèn vàng luôn, nhìn hành lang dài dưới ánh đèn. Sắc vàng làm cho cái lạnh trở nên ám ảnh.
Bắt đầu hốt hoảng, chui vào thang máy, nhóm có khoảng 5 người, từ tầng 33 xuống tầng G mất khoảng 2 – 3 phút, có 1 thằng trong nhóm, nghịch ngợm bằng cách bấm vài nút chọn tầng thang máy, rồi Kẹt khoảng 3 tầng, mà thang máy này cũ rồi, bấm nút 2 lần cũng không thể hủy lệnh nên cảm giác sợ hãi ập đến, cứ tưởng tượng, thang máy đến tầng 31, cửa thang từ từ mở ra, hành lang bóng đèn không bật, trước cửa thang máy một bóng tối bao trùm, chỉ có ánh đèn thang máy hắt ra, gió lạnh thổi vào thang máy.
Cảm giác thật kinh khủng, chỉ cần nhìn thấy ai hay một bóng đen lướt qua là đủ hiểu anh ta, 1 thằng trong nhóm sợ quá hét lên “Trời ơi, sợ quá, có ai vào không vậy?”… sao cửa thang lại mở ra thế?”.
Cả nhóm không ai nói câu nào, thở không ra hơi, Tuấn ra dấu liên tục (Tuấn theo đạo thiên chúa), cả nhóm chỉ chờ có gì đó xuất hiện là hét lên may mắn thay không có gì xảy ra cả, cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, cả nhóm vẫn còn lo sợ có cái gì đó lao vào trêu chọc cả nhóm, 2 tầng tiếp theo cũng như vậy, chỉ khoảng 4 phút thôi mà cứ như 2 – 3 tiếng vậy.
Lần đầu tiên trải qua cảm giác sợ hãi như vậy, đứa nào cũng chửi thằng bạn ngu, ra khỏi Thuận Kiều cảm giác như vừa thoát khỏi chốn kinh hoàng, nhìn lên mấy căn phòng trên Thuận Kiều chỉ toàn một màu đen, không một bóng người. Bác bảo vệ có vẻ biết nỗi sợ của cả nhóm, nên cho rằng là nhóm gặp may mắn, còn nhóm bảo vệ khác ngồi bên dưới chỉ lo có chuyện gì xảy ra với nhóm sẽ làm chung cư náo loạn, ôi, may quá.
Từ đó Tuấn biết thêm về Thuận Kiều, rồi nghe người ta nói ghê lắm, anh tài xế có ông em cũng thuê ở Thuận Kiều nói ban đêm nghe nó chạy ngoài rồi la hét như cái chợ có ma… thì dọn đi chỗ khác.
… phong thủy…
Có tin đồn rằng công ty của nhà đầu tư Hồng Kông bỏ tiền ra xây dựng tòa nhà không phải vì mục đích kinh doanh, mà để đảm bảo sự thịnh vượng không thoát ra ngoài. Cũng có người cho rằng, tòa nhà thoạt nhìn giống như ba cây nhang, một mặt là cách phong ấn không cho tà khí xâm nhập, mặt khác có tác dụng giữ chân long mạch cho khu vực…
Nghe vậy, tôi và đồng nghiệp nữ cũng tin rằng trên đời không có ma quỷ. Đó chỉ có thể là trí tưởng tượng của con người hoặc do không khí trong chung cư không được lưu thông.
Vị đại diện chính quyền cũng thừa nhận suy nghĩ của tôi và đồng nghiệp nữ:
“Chúng tôi cũng nghe tin đồn về Thuận Kiều có ma, thậm chí có người nói trong bản vẽ kiến trúc xây 3 tòa tháp theo hình chữ Sơn nhưng không biết thực hư ra sao. Xây xong mà là hình 3 nén nhang nên “quỷ dữ” tứ xứ bám víu vào.
Rồi cũng có người nói Thuận Kiều như con thuyền có 3 ống khói, nhưng do thiết kế phần dưới không đúng nên con tàu chìm dần.
Nhưng chúng tôi xin khẳng định rằng, đó hoàn toàn là những câu chuyện bịa đặt, tưởng tượng của nhiều người và hoàn toàn không có chuyện “ma”, “quỷ” ở đây.
Lúc này, một người phụ nữ quét dọn đi ngang qua và nghe thấy chúng tôi đang bàn luận về khu chung cư. Thì vội vàng lên tiếng nói:
– Các người không tin vào ma quỷ… Nhưng nó có thật đó.
– Ối giời chị Hồng àh, chị cũng tin vào ma quỷ ưh mấy chuyện bịa đặt ấy.
Một vị cán bộ đại diện lên tiếng.
Hóa ra người phụ nữ quét dọn tên Hồng đã có hơn 40 năm kinh nghiệm làm việc ở đây. Ngồi trò chuyện một lúc với đại diện chính quyền, tôi và nữ đồng nghiệp cũng tạm biệt ra về.
Trên đường về, tôi và nữ đồng nghiệp đi ngang qua khu C thì bất giác ngẩng mặt lên và vô tình liếc qua ô cửa sổ phòng 302.
Đằng sau khung cửa sổ phòng 302 là bóng dáng một người phụ nữ đang nhìn tôi và nữ đồng nghiệp với nụ cười quỷ dị. Quá kinh hãi tôi và nữ đồng nghiệp hét lên một tiếng rồi bỏ chạy thật nhanh ra khỏi khu C.
Tôi xin phép tả một chút xíu về kiến trúc của Thuận Kiều.
… Kiến trúc, tâm linh không phù hợp…
Cấu trúc tòa nhà của Thuận Kiều cũng không được ưa chuộng. Nhược điểm của căn hộ tại các chung cư là có diện tích nhỏ, trần thấp gây bí bách và không phù hợp. Hành lang, cầu thang nhỏ gây cảm giác ngột ngạt, chật chội. Được biết, đây là thiết kế phổ biến tại Hong Kong nhưng lại không phù hợp với người Việt Nam.
Một trong những nguyên nhân chính khiến Thuận Kiều không có người ở là do yếu tố phong thủy, tâm linh.
Đầu tiên, hình thức của dự án này bị đánh giá là không đẹp. Với 3 tòa tháp chung cư thì số 3 là con số xấu trong phong thủy.
Hơn nữa, nhìn từ xa công trình giống như 3 cây nhang hoặc một đoàn tàu với 3 khối lớn phía trên. Phần thân trên quá nhỏ, các đường nét thiết kế mảnh mai khiến công trình mất cân đối, thiếu cảm giác vững chắc, tăng cảm giác nặng nề.
Thứ hai, về mặt tổng thể, tòa nhà Thuận Kiều được xây dựng theo kiểu lô cốt, gây mất cân bằng âm dương nghiêm trọng. Theo đó, công trình có âm cực vượng với ba tầng cao vút, ngược lại dương suy dẫn đến xuống cấp, chống đối.
Thứ ba, giữa khu B và khu C có con đường đi thẳng từ trước ra sau tòa nhà,